Chúng ta luôn cảm thấy bất công khi mình cho đi quá nhiều nhưng không được nhận lại một cách xứng đáng. Đừng để tâm vào việc bạn cho đi bao nhiêu, hãy cảm nhận niềm vui khi có thể lan tỏa được niềm hạnh phúc đến với những người xung quanh bạn.

Câu chuyện về chàng sinh viên trẻ và vị giáo sư đáng kính

Vào một ngày đẹp trời, vị giáo sư cùng đi dạo với sinh viên của mình để tìm hiểu về cuộc sống thôn quê. Trên đường đi, họ thấy một đôi giày cũ kĩ nằm bên đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một người nông dân nghèo đang làm việc ở cánh đồng bên kia và có lẽ giờ cũng đã gần đến giờ người nọ kết thúc công việc đồng án của mình.

Bài học cuộc sống: “Hạnh phúc của việc cho đi”

Bài học cuộc sống: “Hạnh phúc của việc cho đi”

Cậu sinh viên liền nãy ra một trò đùa để trêu chọc người nông dân, cậu quay sang vị giáo sư và nói: “Chúng ta thử giấu giày của người nông dân kia, rồi chờ xem thái độ của ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày của mình, thầy nhé!”

Vị giáo sư liền ngăn lại: “Thầy biết em là một sinh viên khá giả, vì vậy em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn rất nhiều bằng cách đặt một đồng tiền xu vào mỗi chiếc giày và chờ xem phản ứng của ông ta thế nào. Đừng bao giờ đem những người nghèo khó ra để trêu chọc, làm niềm vui cho bản thân.”

Cậu sinh viên cảm thấy hơi có lỗi vì ý kiến vừa nãy của mình. Sau đó, anh ta làm theo chỉ dẫn của thầy rồi cả hai cùng trốn ở bụi cây gần đó.

Khoảng 10 phút sau, người nông dân xong việc rồi đến nơi để giày và áo của mình chuẩn bị ra về. Khi ông ta vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào giày thì cảm thấy có vật cứng gì đó ở bên trong, ông cúi xuống xem thì phát hiện ra có một đồng tiền nằm trong chiếc giày của mình.

Sự kinh ngạc và bất ngờ xuất hiện trên mặt ông. Ông cầm đồng tiền trên tay ngắm thật kĩ rồi đảo mắt không ngừng quan sát xung quanh nhưng không thấy một bóng người nào cả. Lúc này, ông bỏ tiền vào túi và tiếp tục mang chiếc giày còn lại. Và sự bất ngờ lúc trước được tăng lên gấp bội khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai ngay trong chiếc giày còn lại.


Người nông dân với những cảm xúc vui mừng, hạnh phúc đã quỳ xuống, ngước mặt lên trời và nói lớn lời cảm tạ của mình. Ông cảm thấy một người tốt bụng nào đó đã xuất hiện đúng lúc để cứu giúp cuộc sống nghèo khó hiện tại của gia đình ông.

Cùng lúc đó, vị giáo sư nghe thấy tiếng sụt sùi bên cạnh nên quay sang hỏi chàng trai: “So với khi em muốn đem ông ta ra làm trò đùa thì bây giờ em có thấy vui hơn không?”

Chàng sinh viên trả lời: “Bây giờ em mới thật sự hiểu, có những thứ mình cho đi nhưng không cần được báo đáp lại, chỉ cần nhìn thấy một nụ cười hay cảm nhận được sự hạnh phúc của người kia thì bản thân người cho đi cũng thật sự có được niềm vui trọn vẹn rồi. Cảm ơn giáo sư đã cho em ngộ ra được câu nói mà trước đây em không hiểu ‘Cho đi còn hạnh phúc hơn nhận về’”.

Thật ra, hạnh phúc là một điều rất kì diệu, chúng ta chỉ có thể cảm nhận được nó khi biết đem nó trao cho người khác. Có thể điều đó thật sự không dễ dàng khi đứng trước lợi ích của bản thân và trước bao nhiêu vấn đề cơm áo gạo tiền trong cuộc sống ngày nay. Nhưng chỉ cần chúng ta biết đặt cái tôi của mình xuống thấp một chút, nhìn ngắm mọi thứ bằng cả tấm lòng thì tự khắc những yêu thương ấy sẽ được lan tỏa đến những trái tim nghèo khó, bất hạnh hơn.

Vì cuộc đời luôn xoay tròn giữa “cho” và “nhận”, chẳng có sự bất công nào nếu bạn thật tâm muốn chia sẻ những điều tốt đẹp với những người quanh bạn. Chỉ cần một lời cảm ơn, một nụ cười hay một cái ôm là ta đã nhận lại được nhiều hơn những gì mình cho đi rồi.

“Nếu là con chim, chiếc lá

Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh

Lẽ nào vay mà không có trả,


Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình.”

-Tố Hữu-