Tôi vừa mua cho mẹ một chiếc điện thoại thông minh và hướng dẫn mẹ cách sử dụng những chức năng cơ bản, rồi bật máy tính lên bắt đầu làm việc.

Một lát sau thì mẹ vào, hỏi lại tôi một số tính năng của điện thoại, tôi cũng chỉ lại cho mẹ. Thế rồi khi tôi đang lên ý tưởng cho dự án mới, mẹ lại vào và hỏi tiếp.

Cuối cùng, mẹ lại than rằng điện thoại này phức tạp quá, không thể dùng được. Sau khi công việc bị gián đoạn mấy lần, tôi trở nên bực dọc và bắt đầu gay gắt hơn với mẹ.

Mẹ nhìn tôi buồn rầu và nói: “Hay là thôi, mẹ dùng lại điện thoại cũ vậy”.

Tôi nóng nảy đáp: “Tùy mẹ, mẹ muốn thế nào cũng được”.

Vào cuối ngày, lúc tôi chuẩn bị đi ngủ thì nhận được tin nhắn của mẹ: “Con à, mẹ già rồi nên mau quên. Có khi mẹ cũng không nhớ cả những điều mẹ đã nói. Con đừng trách mẹ nhé”.

Đọc xong tin nhắn của mẹ, mắt tôi cay xè. Tôi biết, mẹ đã không dám nói chuyện trực tiếp với tôi. Vì mẹ sợ sự đãng trí của mình làm phiền đến công việc của tôi, sợ tôi sẽ cáu gắt.

Những ngày sau đó, mẹ không còn hỏi tôi về những chuyện liên quan đến điện thoại nữa. Lúc ấy, tôi mới nhận ra mẹ đã phải mài mò để sử dụng được nó một cách khó khăn và kiên nhẫn như thế nào.


Có những nỗi buồn của người già mà khi còn trẻ bạn sẽ mãi không thể hiểu được. Từ khi nào cha mẹ phải trở nên thật “thận trọng” hơn với con cái, từ khi nào cha mẹ đã không còn là “ngọn núi” mà bạn từng dựa vào.

Trong mắt cha mẹ, con cái luôn là những đứa trẻ cho đến khi chúng bị thu hút bởi những thú vui, những bận rộn công việc xung quanh mình mà bỏ quên những giây phút gần gũi bên họ. Quay đầu nhìn lại, hình như đã một quãng thời gian dài, bạn chưa từng ngồi xuống trò chuyện cùng cha mẹ rồi nhỉ.

Tuổi tác khiến người già dễ tổn thương hơn, trong khi con cái là cho rằng mình có nhiều khiến thức và dần xem thường cha mẹ. Nỗi buồn và sự cô đơn ấy của cha mẹ luôn chất chồng theo thời gian. Vậy nên, đừng để cha mẹ phải tổn thương vì những lời nói của chúng ta lúc nóng giận. Họ có thể không còn là người biết mọi thứ, mạnh hơn tất cả, che mưa che nắng cho bạn như trước nữa. Nhưng cha mẹ đã hy sinh nhiều thế, việc của bạn chỉ có thể là yêu thương, quan tâm và kiên nhẫn với cha mẹ nhiều hơn mà thôi.

Thuở bạn còn nhỏ, cha mẹ là cả một bầu trời. Khi cha mẹ về già, bạn sẽ làm bầu trời cho họ đúng không nào?

“Sen kia cao quý thanh tao
Đẹp như tình mẹ bao la biển trời
Không sao tả hết bằng lời
Nếu mà trả nghĩa cả đời chẳng xong”

N.Quỳnh