Dù bạn đang làm công việc gì, ngành nghề gì thì đều phải đi kèm với một chữ “ĐỨC”, bởi Bác Hồ đã từng nói “Có tài mà không có đức là người vô dụng”. Thế nên, phúc tài bổng lộc đều từ đức mà sinh ra, sự nghiệp có dài lâu, vững chắc hay không thì cũng từ đức mà thành.

Cùng đọc và xem tiêu chí chọn đồ đệ để truyền nghề của người thợ sửa khóa trong câu chuyện dưới đây là gì nhé!

Câu chuyện về thợ sửa khóa và bài học nhân cách đáng suy ngẫm

Câu chuyện về thợ sửa khóa và bài học nhân cách đáng suy ngẫm

Với kỹ thuật cao siêu, giá cả hợp lý, ông lão thợ khóa cả đời làm được không biết bao nhiêu khóa và được mọi người vô cùng yêu mến và kính trọng. Điều đặc biệt nhất là sau mỗi lần sửa khóa, ông đều để lại tên, địa chỉ của mình và bảo với chủ nhà rằng: “ Nếu như nhà có trộm, chỉ cần dùng chìa khóa mở cửa nhà anh đến tìm tôi, tôi sẽ giúp anh tìm ra kẻ trộm mà không thu phí một đồng nào.”

Thời gian qua đi, người thợ làm khóa ngày càng già nhưng tay nghề lại càng lúc càng tinh xảo hơn. Không muốn kỹ nghệ bị thất truyền, mọi người thay ông xem xét tìm kiếm đồ đệ. Sau một thời gian, ông chọn được hai người trẻ tuổi, ông rất yêu quý và đánh giá năng lực của họ rất cao, định rằng sẽ mang hết kinh nghiệm, kỹ nghệ tinh xảo của mình truyền thụ cho họ.

Sau một thời gian ngắn, cả hai đều học được rất nhiều kỹ thuật khó. Nhưng vì chỉ có một người được chân truyền nên ông quyết định sẽ cho họ một thử thách rồi mới ra quyết định.

Hôm đó, ông chuẩn bị hai cái két sắt được đặt ở hai phòng khác nhau rồi bảo hai người học trò mở ra. Thử thách này với họ thật ra thì rất đơn giản vì cả hai đều có kỹ năng thành thục, vấn đề chỉ là thời gian dài hay ngắn mà thôi.

Kết quả là không đến 10 phút sau người thứ nhất đã mở được két sắt, còn người thứ hai lại mất đến nửa tiếng đồng hồ. Mọi người đều cho rằng người thứ nhất chắc chắn sẽ là người thắng cuộc và được truyền nghề vì cách biệt thời gian của hai người quá lớn. Vậy mà mãi một lúc sau, ông liền hỏi người đô đệ thứ nhất: “Con là người mở ra trước, vậy con thấy bên trong két sắt có gì?”

Người này nhanh chóng trả lời, mắt sáng rỡ và rất phấn khích: “Thưa thầy, bên trong có rất nhiều tiền, con chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy.”

Ông lại quay sang và hỏi người thứ hai câu hỏi giống như vậy, người này ấp  úng cả buổi mới nói: “Thưa thầy, lúc nãy thầy bảo con mở khóa két sắt thì con mở, chứ con không xem bên trong có gì hết.”

Ông nghe xong thì vui mừng và tuyên bố người thứ hai sẽ được ông chọn nối nghiệp của mình. Mọi người đều bất và khó hiểu, người thứ nhất cũng tỏ ra không phục với quyết định của ông.

Sau đó, ông mỉm cười và nói: “ Bất kể ngành nghề gì, đều phải có đức. Nhất là nghề này, đạo đức hành nghề cần phải cao hơn nữa. Một người có tâm hồn đẹp, thế giới trong mắt người đó sẽ thanh tịnh, trong sáng, có đạo đức cao quý và hình thành nhân cách cao thượng. Tôi muốn chọn đồ đệ là muốn bồi dưỡng để trở thành người thợ khóa tuyệt vời, nhưng trong lòng chỉ có làm khóa chứ không có thứ gì khác, không có tư niệm với tiền tài. Bởi chỉ cần có một chút tham lam, muốn mở khóa vào nhà, mở trộm két sắt sẽ dễ như trở bàn tay, cuối cùng chỉ có hại mình hại người mà thôi. Những người làm khóa như chúng tôi, trong lòng phải có một cái khóa không thể mở, đó là ‘không vì lợi mình, chỉ vì lợi người’, chỉ giúp người khác mở khóa của họ mà thôi!”

Không có gì quan trọng hơn thành thật, đây chính là trụ cột tinh thần của mỗi người. Con người chỉ cần có một chút tâm tư riêng cho bản thân, ắt sẽ có lòng tham trước những vật chất cao sang trước mắt. Tập cho mình sống một với tấm lòng cao thượng, nhân cách tốt đẹp để không bị những thứ xa hoa xung quanh làm lung lay ý chí. Có như vậy, bạn mới nhận được sự kính trọng chân thành nhất mà người khác dành cho mình.