Đời người tại thế gian không thể được vừa ý mọi điều, cho dù tất cả đều vừa ý thì cũng chỉ là trong thoáng chốc. Bạn hãy xem, trên thế giới mỗi ngày có bao nhiêu sinh linh bé bỏng ra đời, lại có bao nhiêu sinh mệnh đi tới điểm kết thúc! Hành trình của sinh mệnh là vui buồn đan xen, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, đứa trẻ lớn lên, cha mẹ già đi, bản thân mình cũng từng bước từng bước tiến tới tuổi già sức yếu…

(Pixabay.com)

(Pixabay.com)

    Điểm cuối cùng của sinh mệnh là gì? Thực sự “Người chết là hết” sao? Căn cứ theo nhiều trường hợp “Trải nghiệm cận tử” thì khi trái tim ngừng đập, theo lời kể của những nhân chứng đã chết đi sống lại, các nhà nghiên cứu phát hiện: Sau khi chết còn có một thế giới khác! Cho dù là trong các tôn giáo, tín ngưỡng, học thuyết khác nhau ở phương Đông hay phương Tây, thì đều xuất hiện những khái niệm tương tự về “thiên đường” và “địa ngục”.

    Từ xưa đến nay, người Trung Quốc là một dân tộc tin vào “Thần”, trong dòng họ thì các trưởng bối luôn luôn tha thiết khuyên răn con cháu: Làm nhiều việc thiện, chớ làm việc ác, bằng không sau khi chết sẽ phải xuống địa ngục chịu thẩm phán, lên núi đao, xuống chảo dầu mà bồi hoàn cho những nghiệp báo vì đã làm điều ác trên trần thế, rồi lại chuyển sinh trong lục đạo luân hồi, chỉ có kiếp sau chuyển sinh làm người thì mới có thể có được cơ hội tu luyện, vậy nên nói “Nhân thân nan đắc” chính là đạo lý này.

 

    Con người muốn thoát khỏi “luân hồi” thì chỉ có tu luyện, chỉ có điều, cơ duyên khó có được, nếu mất đi thân người thì sẽ không còn cơ hội nữa. Cố sự bên dưới kể về một anh đồ tể may mắn, khi còn sống bỏ lỡ cơ hội nghe pháp đắc đạo, may mắn được Bồ Tát cứu độ, lại có một vị tu theo Tiểu Thừa nguyện ý lại một lần nữa chuyển sang kiếp khác để cứu độ anh ta, cuối cùng đã tu thành. Chúng ta không nên kỳ vọng bản thân cũng có cơ duyên như thế, mà hãy quý trọng thân người đang có, nhanh chóng tìm thấy chốn về của sinh mệnh!  

Địa Tạng Vương Bồ Tát điểm hóa trong chốn địa ngục

    Có một ngày, Địa Tạng Vương Bồ Tát tới địa ngục xem xét những người đang phải chịu khổ chịu nạn, bởi vì khi còn làm người đã tạo nhiều ác nghiệp, mỗi người đểu ở trong các loại hình phạt khác nhau mà chịu trừng phạt, ví như rút lưỡi, núi băng, núi lửa, dao cứa, huyết trì, chảo dầu,… Trong lúc chịu cực hình, tiếng rên la nổi lên tứ phía, thống khổ giãy giụa, khổ không thể tả.

    Bọn họ nhìn thấy Địa Tạng Vương Bồ Tát tới thì đều cao giọng thỉnh cầu Bồ Tát cứu giúp, xá tội, tiếng kêu xin vang vọng khắp địa ngục! Địa Tạng Vương Bồ Tát xuất niệm từ bi, liền lớn tiếng nói với những người đang giãy giụa cầu cứu: “Được! Tất cả các ngươi hãy cố gắng nhớ lại, nếu như khi các ngươi còn ở nhân gian có làm được việc tốt gì, dù chỉ là một việc tốt, thì ta cũng sẽ đưa các ngươi từ địa ngục cứu ra ngoài.” Lúc này, trong địa ngục hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều im lặng.

 Người đồ tể chịu khổ trong địa ngục vẫn có tâm hối hận

    Đây là chuyện gì? Những người trong địa ngục hồi tưởng lại những việc tốt bản thân đã từng làm mà thấy sao khó quá! Chốc lát sau, một người thân hình cường tráng sợ hãi nói: “Bồ Tát, tôi đã làm một việc, thế nhưng không biết có được tính là việc thiện không?” Địa Tạng Vương Bồ Tát hòa ái nói: “Ngươi nói ra cho mọi người cùng nghe xem!”

    Người nọ trả lời: “Khi còn sống thì tôi làm nghề đồ tể, trong lòng tôi đã từng có một tâm nguyện, hi vọng rằng có thể cung dưỡng một người xuất gia. Sau đó, quả nhiên tôi đã gặp một người xuất gia, liền không do dự gì mời ông ấy về nhà, tiếp đãi ông ấy đồ ăn và chỗ ở, thế nhưng ông ấy chỉ ở lại nhà tôi một đêm, ngày thứ hai đã đi rồi. Nếu như lúc ấy người xuất gia này có thể thuyết đạo giảng pháp cho tôi, nói cho tôi biết rằng không nên sát sinh, sát sinh là có tội, thì hôm nay tôi đã không đến nông nỗi lưu lạc tới địa ngục chịu khổ hoàn nghiệp như thế này.”

    Địa Tạng Vương Bồ Tát nghe xong, lập tức dùng công năng đem người xuất gia trong lời kể của người đồ tể tới để xác minh chuyện này. Lúc này người xuất gia kia đã tu luyện viên mãn, thành tựu quả vị. Người xuất gia nhìn thoáng qua người đồ tể, có chút tiếc nuối nói: “Đúng vậy, anh ta là nói thật, bởi vì lúc đó tôi tu luyện theo Tiểu Thừa Phật giáo, mục tiêu theo đuổi là giải thoát tự thân, cũng không có ý muốn phổ độ chúng sinh.
Như vậy đi! Nếu anh ta có tâm hối cải, thì vẫn không tính là muộn, tôi nguyện ý quay lại nhân gian cứu độ anh ta một lần nữa, hoàn thành tâm nguyện muốn nghe pháp đắc đạo của anh ta.”

Hai trăm lạng bạc dự tính mua thịt

     Vì vậy, Địa Tạng Vương Bồ Tát đưa người đồ tể rời khỏi địa ngục, lại chuyển sinh sang kiếp khác thành đồ tể, vẫn lấy sát sinh bán thịt làm kế sinh nhai, lại để người xuất gia một lần nữa tới thế gian, vẫn là một người xuất gia như vậy.

    Có một lần hai người ở trên đường giống như là tình cờ gặp gỡ, người xuất gia đưa cho người đồ tể hai trăm lạng bạc, sau đó nói với anh ta: “Ông chủ, tôi đưa trước cho anh hai trăm lạng bạc, nhưng tôi có một điều kiện, bất kể lúc nào tôi tới đây lấy thịt, thì anh đều phải đưa cho tôi.” Người đồ tể thấy một số tiền lớn như vậy thì vui mừng quá đỗi, tràn đầy tự tin mà đáp ứng: “Không thành vấn đề, thật là tốt quá! Tôi nhất định làm được.” Người đồ tể nghĩ thầm: Ta mỗi ngày đều bán thịt, thì sao có thể không có thịt ngon cho ông ấy chứ? Vì vậy mỗi ngày người đồ tể đều chờ người xuất gia tới lấy thịt, chờ mãi chờ mãi, chờ thật là lâu, mà vẫn không thấy bóng người xuất gia tới.

Người xuất gia điểm hóa buông bỏ đồ đao

    Mùng ba tháng ba năm đó là ngày Phật gia tổ chức một đại pháp hội, hoàng thượng ra lệnh cho bách tính trong toàn quốc: Trong vòng ba ngày này toàn quốc cấm sát sinh, cũng không cho ăn thịt, người nào vi phạm luật sẽ bị xử chém.

    Cố tình vào ngày này, người xuất gia lại đến, tới trước mặt người đồ tể mà đòi thịt! Thế thì phải làm sao bây giờ? Người đồ tể vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Ôi chao! Ông đến lúc nào không đến, lại cứ phải đến lúc này? Hoàng thượng đã hạ lệnh toàn quốc không được phép sát sinh, ông cũng biết mà! Tôi lấy đâu ra thịt ngon mà đưa ông đây!”

    Người xuất gia mặc kệ, vẫn cứ đòi thịt, thậm chí còn nói với người đồ tể: “Tôi đã đưa trước bạc rồi đó! Chuyện anh đáp ứng tôi không làm được phải không, không có thịt phải không? Vậy thì anh hãy cắt lấy hai lạng thịt trên người anh đưa tôi.” Người đồ tể nghĩ thầm: Chưa từng thấy qua người xuất gia nào ngang ngược như vậy! Liền nói: “Sao có thể làm vậy, ông nói đùa sao? Cắt thịt của tôi thì tôi đau chết mất!” Người đồ tể sống chết không chịu.

    Người xuất gia vẫn kiên quyết nói: “Anh nói lời phải giữ lấy lời! Tôi chẳng qua chỉ muốn hai lạng thịt trên người anh thôi mà, cũng không phải là muốn mạng của anh.” Người đồ tể liều mạng lắc đầu: “Sao có thể chứ, rất đau đó, tôi không muốn đâu!” Người xuất gia hỏi người đồ tể: “Anh sợ đau? Anh cả ngày sát sinh, hại chết nhiều sinh mệnh như vậy, anh có từng nghĩ tới: Chẳng lẽ chúng nó không đau sao?”

    Người đồ tể nghe xong, bỗng nhiên tỉnh ngộ! Ông chỉ cần hai lạng thịt của ta, cũng sẽ không chết, ta cũng không chịu. Thế mà ta cả đời giết nhiều sinh mệnh như vậy, phạm phải bao nhiêu tội nghiệp! Người đồ tể từ đó về sau buông bỏ đồ đao, không sát sinh nữa, theo người xuất gia cùng tu đạo, cuối cùng cũng tu xuất được quả vị viên mãn.

Biên dịch: Tiểu Mai