Như thế nào là tạm bợ? Và thế nào là sống tạm bợ?

Sống tạm bợ là những người cứ ngày ngày la cà cà phê, facebook, đọc truyện các kiểu rồi hết ngày. Cứ mơ mơ màng màng đêm đêm ngày ngày như thế, không màng gì đến tương lai, được ngày nào hay ngày đó. Đến lúc qua rồi cái thời tuổi trẻ nồng nhiệt thì lại tiếc nuối.

Cũng có những người, mãi chạy theo công việc, làm rồi lại làm mãi thế sao, chẳng để tâm đến sức khỏe, gia đình, con cái và ngay cả bản thân mình họ cũng có thể quên mất. Cứ mỗi sáng dậy, tất bật ra khỏi nhà để đi làm, rồi tối mịt mới về, cũng chẳng để ý cha mẹ vợ con hôm nay có gì vui, có gì buồn.

Hay như những người, dù có ước mơ nhưng chỉ cố gắng nửa vời, tạm chấp nhận, không phấn đấu hết mình. Cứ nghĩ thế là ổn, hay tự cho mình lý do sống an nhàn.

Những ngày gần đây, có nhiều bạn trẻ hay nói họ chán cuộc sống bận rộn, áp lực, chán vòng xoay cuộc sống, kiếm tiền, họ muốn về quê trồng rau, nuôi gà, chăn bò … Nhưng đâu ai biết, công việc nào cũng có áp lực, khổ cực và niềm vui của riêng nó. Vốn dĩ công việc là vậy, chỉ là bản thân chúng ta không biết cách tạo niềm vui cho mình mà thôi.

Những tháng ngày của bạn trôi qua tẻ nhạt và bình lặng là do bạn không biết tạo nên những điểm sáng, điểm riêng độc đáo cho bạn.

Thử một hôm dậy thật sớm, nở nụ cười tươi chào bản thân mình, tự nhủ “hôm nay sẽ là một ngày thật đẹp”, tập vài ba phút thể dục, nói vài câu yêu thương với người ta yêu, bật một bản nhạc ta yêu thích, vừa lắc lư theo nhạc vừa nấu một bữa thật ngon … Cuộc sống này cũng không đến nỗi nào phải không?


Thời gian này quý lắm, hãy sống sao cho mỗi phút giây đều đáng giá. Đừng có rồi tìm cách giết thời gian, thời gian có tội tình gì. Hãy biến từng phút giấy trôi qua của mình trở nên thật ý nghĩa, hãy yêu quý thời gian của bạn, mỗi phút giấy trôi qua là quỹ thời gian cuộc đời của bạn đang dần rút ngắn đấy.