Trong một lớp học, thầy giáo phát hiện ra có một học sinh luôn bị các bạn nói là “đồ ngu”. Nhân lúc giờ ra chơi, ông hỏi nhóm bạn lý do vì sao gọi cậu bé kia như vậy. Nhóm học sinh đáp: “Thì nó ngu thật mà thầy. Nếu mà đưa cho nó đồng xu to 5 rúp và đồng xu nhỏ 10 rúp thì nó sẽ chọn đồng 5 rúp, vì nó cứ nghĩ đồng xu lớn hơn sẽ có giá trị lớn hơn.”

Như để chứng minh những gì mình nói là đúng, một bạn trong nhóm liền giơ ra 2 đồng xu ra trước mặt cậu bé kia. Đúng như những gì nhóm bạn kể, cậu bé vẫn chọn đồng 5 rúp với kích thước lớn hơn.

Người thầy ngạc nhiên hỏi: “Sao em không chọn đồng 10 rúp mà lại chọn đồng 5 rúp?”

Cậu bé liền đáp: “Thầy nhìn này, đồng 5 rúp to hơn mà.”

Đến tận lúc chuông reo tan học, thầy lại đến chỗ cậu bé hỏi lại: “Chẳng lẽ em không biết rằng đồng 5 rúp chỉ to hơn về mặt kích thước, nhưng đồng 10 rúp mới có giá trị lớn hơn à, em có thể dùng 10 rúp để mua được nhiều thứ hơn?”

Cậu nhanh nhẹn trả lời: “Em biết thưa thầy. Nhưng nếu em chọn 10 rúp thì lần sau bọn nó sẽ không cho em nữa.”

Bài học rút ra: Chúng ta luôn thấy mặt nổi của một tảng băng chìm, cũng luôn tự cho mình là thông minh hơn người khác. Đôi khi, mọi chuyện sẽ có những điều ẩn sau nó, người bạn luôn cho là họ ngốc nghếch cũng chưa chắc là họ ngốc thật, cũng đừng quá tin vào những gì mình nhìn thấy. Vì vậy, đừng nên xem thường người đối diện với mình, bởi có thể người thua thiệt sẽ là bạn đấy!