Câu chuyện cảm động kể về hạnh phúc của đôi vợ chồng già cho đến khi cái chết chia lìa họ. Họ gặp nhau trước Thế chiến II và cùng phục vụ trong chiến tranh. Sau 7 thập niên kết hôn, họ đã cùng ngủ nhau trong một viện dưỡng lão và chết cùng một ngày.

Bà lão có tên là Isabell Whitney và ông cụ tên là Preble Staver. Sau một buổi hẹn hò mà không ai biết trước đối phương tại Philadelphia, họ phải lòng nhau.

Khi nước Mỹ bước vào cuộc chiến tranh thế giới II, Isabell đăng ký trở thành nữ y tá trong hải quân và được điều động đến Maryland, trong khi đó Preble trở thành một thủy quân lục chiến. Tuy nhiên, họ vẫn giữ liên lạc với nhau.

5 tháng sau khi chiến tranh kết thúc, Isabell và Preble gặp lại và quyết định tổ chức đám cưới vào ngày 15/12/1946. Hai vợ chồng họ đã rất hạnh phúc và có với nhau 5 đứa trẻ.

©Facebook | Laurie Staver Clinton

Một trong số những người con của họ là cô Laurie Staver Clinton, bây giờ cô đã 62 tuổi. Cô chia sẻ với tờ PEOPLE: “Bố mẹ tôi quả thực là những người tuyệt vời. Mẹ đã dạy tôi rằng chúng ta không thể thay đổi người khác nhưng chúng ta có thể thay đổi thái độ của mình đến họ. Còn bố tôi lại giống như một cây xương rồng, kiên định và vững chãi”.

Hai vợ chồng đã được chuyển đến một viện dưỡng lão ở Norfolk vào năm 2013 sau khi bà Isabell bắt đầu có dấu hiệu sụt giảm trí nhớ. Ông Preble trở nên thất vọng khi thấy chứng mất trí của vợ mình ngày càng tệ hơn và họ phải ở các phòng tách biệt nhau.

©Facebook | Laurie Staver Clinton

Mặc dù bệnh tình của bà Isabell ngày càng yếu đi nhưng bà vẫn nhớ đến chồng mình. “Thỉnh thoảng chúng tôi nói với mẹ là cần tập trung và nhìn nhưng khi nhìn một cái, bà sẽ biết ngay đó là bố tôi, sau đó bà sẽ mỉm cười”. Laurie cho hay.

Vì sắp đến sinh nhật lần 96 của mình, Preble nói với con gái Laurie rằng ông muốn ngủ trưa với bà Isabell. Vì vậy, nhân viên viện dưỡng lão đã sắp xếp cho hai vợ chồng già này để họ có thể ở cạnh nhau gần 3 giờ đồng hồ.

©Facebook | Laurie Staver Clinton

Họ đã không nói một từ nào khi nằm cạnh nhau. Họ nắm tay và cùng rơi vào giấc ngủ”. Tôi nói với bố, “đây là món quà sinh nhật mẹ dành cho bố đấy”. “Ông thực sự rất hạnh phúc khi được ngủ cạnh mẹ tôi”. Laurie nói.

Vào ngày sinh nhật ông, bà Isabell thậm chí đã hát bài “Chúc mừng sinh nhật” tặng Preble khi bà đi vào phòng ông.

Vào 25/10, sau bữa tiệc một vài ngày, nhân viên viện dưỡng lão nói với Laurie rằng cô nên nói lời tạm biệt cuối cùng đến mẹ mình. Cô cũng đưa bố đến để chào tạm biệt.

Lúc ấy, bố nắm tay mẹ đầy âu yếm”. Tôi hỏi bố rằng bố có muốn ở lại sau giờ cầu nguyện không, thì ông đã lắc đầu. Tôi nói tiếp: “Được rồi, nhưng nó có nghĩa là bố sẽ phải buông tay mẹ đấy?” Nói xong, tôi khóc và ông cũng khóc”. Laurie nhớ lại.

Sau khi bà Isabell ra đi, ông Preble cũng qua đời một vài giờ đồng hồ sau đó.

Họ sinh cách nhau 14 ngày và chết cách nhau 14 giờ.

©Facebook | Laurie Staver Clinton

Laurie nhớ lại hình ảnh hạnh phúc của bố mẹ trong suốt 70 năm qua: “Mẹ và bố tôi đã thực sự sống như vậy, nếu bạn đã hứa hẹn với nửa kia, thì cho dù cuộc sống có gập ghềnh, đầy trắc trở, bạn vẫn tiếp tục bước qua và sống cùng họ cho đến suốt đời”.

Đào Sa

Xem thêm:

⇒ Hành động đơn giản của viên cảnh sát này đã khiến người vô gia cư già rơi nước mắt!