Lúc còn bé, hầu như tất cả mọi người đều mường tượng khi lớn lên mình sẽ ra sao và trở thành kiểu người như thế nào. Dù không biết trước về những điều ấy thì chúng ta cũng vẫn có những ý nghĩ như vậy trong đầu. Và khi còn nhỏ, chúng ta cũng thường hay nghe: “Bạn có thể làm bất cứ điều gì nếu như bạn có quyết tâm”. Vì chưa nếm trải qua sự khắc nghiệt của cuộc đời nên tất cả chúng ta đều tin tưởng vào điều ấy mà không biết rằng mình đã bị “dối lừa”.

Khi còn nhỏ tôi thường mơ trở thành một tay trống nhưng tôi bị bắt buộc phải học văn hóa trước khi theo đuổi đam mê của mình

Ai cũng nghĩ rằng khi lớn lên mình sẽ được tự do. Khi ấy, bạn có thể tự lái xe, có thể đi bầu cử. Cuối cùng, sẽ tiếp tục theo đuổi một sự nghiệp hay một phong cách sống đặc biệt nào đó. Bạn nghĩ rằng khi lớn lên, bạn có thể trở thành bất cứ kiểu người nào mà bạn mong muốn. Chẳng hạn, khi còn nhỏ, tôi rất thích đánh trống và luôn mong muốn trở thành một tay trống. Nhưng tôi đã được bảo rằng hãy tập trung vào việc học trước khi theo đuổi đam mê chơi nhạc của mình. Vì thế tôi biết rằng mình cần phải đợi đến khi lớn hơn thì mới có thể trở thành một tay trống mà mình mong muốn được. Nhưng khi bắt đầu lớn lên, những người đi trước lại bảo với chúng ta hãy trân quý thời gian còn trẻ. Hãy tận hưởng sự tự do đang có ở hiện tại. Tự do khi còn trẻ ư? Nhưng chúng ta đều nghĩ rằng khi lớn lên mình mới có thể có được tự do; chỉ khi ấy chúng ta mới có thể tự lựa chọn cho tương lai của mình. Đó là vì chúng ta đã nhầm tưởng mọi việc khi mình lớn tuổi hơn, nó không đồng nghĩa với sự trưởng thành. Lớn lên sẽ có những thuận lợi, nhưng cùng với đó cũng sẽ có nhiều trách nhiệm. Thật đáng buồn là chúng ta sẽ không biết được điều ấy cho đến khi mọi việc xảy ra.

Lớn lên không phải lúc nào cũng có nghĩa là trưởng thành

Vậy tại sao phải vội vàng? Điều gì làm chúng ta mong muốn lớn nhanh hơn? Tôi nghĩ là do những sự tự do và thuận lợi mà chúng ta tưởng tượng ra.

Khi còn nhỏ, chúng ta nghĩ người lớn dường như có được mọi thứ. Trong quá trình phát triển, chúng ta được dạy dỗ để tuân theo những quy định tuỳ theo độ tuổi ví dụ như uống cafe hay nhuộm tóc. Không có điều luật nào quản những việc này cả, nhưng những ràng buộc trong xã hội buộc chúng ta phải đủ lớn mới có thể làm những việc nhất định.

Ngày nhỏ, chúng ta thường luôn quan niệm rằng lớn lên mới được nhuộm tóc

Sau đó, còn có những quy định từ pháp luật cho những việc như đánh bài, uống rượu và lái xe. Không thể làm những việc này một cách tự do như ý khi không đủ độ tuổi và chúng ta phải đợi cho đến khi có thể tự chịu trách nhiệm mới có thể làm những việc ấy.

Sự trưởng thành nên được xác định bằng kinh nghiệm, không phải dựa vào số tuổi

Hãy nhìn nhận điều này. Lớn lên quả là một điều tồi tệ, và tất cả chúng ta điều biết điều ấy. Vì sao lại như vậy? Chúng ta đã sai ở đâu? Sự thật là như vậy bởi những mong tưởng sẽ không giống với những gì thực sự diễn ra.

Sự trưởng thành không có nghĩa là lớn tuổi hơn, bởi lớn lên là một điều không thể tránh khỏi. Sự trưởng thành sẽ mang lại trí huệ và kinh nghiệm là những gì có thể giúp ta trưởng thành. Kinh nghiệm sẽ định hình và quyết định bạn sẽ trở thành người như thế nào. Sự trưởng thành được xác định theo cách bạn học hỏi kinh nghiệm như thế nào, đối chiếu với bản thân và cách bạn tiếp tục sống như thế nào sau mỗi sự việc.

Bất cứ khó khăn hay kinh nghiệm nào cũng đều là cơ hội để làm nên con người bạn. Bạn thực sự chỉ có hai sự lựa chọn, một là kết quả sau mỗi sự việc sẽ làm bạn mạnh mẽ hơn, trở thành một người tốt hơn; hai là nó sẽ huỷ đi chính bạn. Đối mặt với trách nhiệm và tìm ra cách giải quyết, đó mới chính là điều mà một người trưởng thành cần làm.

Suy nghĩ “khi lớn lên mình có thể thực hiện nhiều việc hơn” chỉ là một ảo tưởng

Giống như việc nhận ra ông già Noel là không có thật vậy, khi lớn lên, chúng ta phát hiện rằng mọi việc không như những gì chúng ta vẫn nghĩ. Cuộc sống lúc ấy sẽ rất khó khăn. Thay vì được tự do, chúng ta lại có nhiều ràng buộc, thực sự rất nhiều. Có hàng vạn luật lệ và quy định của xã hội cho một người trưởng thành phải tuân thủ; và chúng ta sẽ bị phán xét, đánh giá nếu không tuân theo những quy định này.

Trong công việc, người ta không đánh giá theo số tuổi mà đánh giá dựa trên tinh thần trách nhiệm và hợp tác của bạn

Trong công việc, bạn không được đánh giá dựa theo số tuổi mà là dựa trên sự trưởng thành của bạn. Bạn có tinh thần trách nhiệm không, có chỉnh tề không? Có đúng giờ không? Có phối hợp tốt không? Bạn cần thể hiện ra bạn có thể đáp ứng được tất cả những yêu cầu ấy. Và khi chúng ta càng lớn tuổi, thì trách nhiệm và kì vọng vào chúng ta ngày càng nhiều. Vậy điều quan trọng là gì? Sẽ không có ai giúp đỡ hay chỉ cho bạn làm như thế nào cả. Là một người lớn, bạn phải tự mình nhận ra những điều ấy.

Không ai thực sự biết rõ làm “người lớn” là như thế nào

Khi đang lớn lên, không ai thực sự biết những gì họ đang làm. Chúng ta chỉ biết cố gắng hết sức mình. Nhiều người trông có vẻ rất hiểu rõ những việc mình đang làm, nhưng nhìn kĩ hơn nữa, có thể họ cũng có những câu hỏi cho bản thân mình. Tốt nhất là chúng ta hãy học hỏi từ những người giỏi hơn, bạn bè và gia đình. Thực ra không có ai chỉ cho bạn phải làm gì trong trường hợp cụ thể, nhưng họ có thể cho bạn biết họ sẽ làm như thế trong những tình huống ấy. Mọi người chúng ta đều muốn có điều gì đó khác biệt, vì thế ai cũng có những quyết định khác nhau để thực hiện ý tưởng của mình. Chúng ta giành trọn cuộc đời để tìm tòi, tận dụng cơ hội và hi vọng về những điều tốt đẹp nhất.

Việc trưởng thành giống như làm cha mẹ. Không ai sẵn sàng cho việc ấy cả, và không ai thực sự biết được họ sẽ làm gì. Khi trưởng thành, bạn nhận ra tất cả những việc cha mẹ nghiêm khắc với bạn đều có một ý nghĩa nào đó. Bạn thực sự rất giống họ. Càng lớn lên, bạn càng biết tôn trọng cha mẹ mình và nhận ra rằng họ chỉ đang làm tất cả những điều tốt đẹp nhất có thể.

Bạn thực sự cần giành thời gian cho những việc bạn muốn làm

Nếu không bạn sẽ không có gì cả. Đừng luôn bảo với bản thân rằng “hãy đợi đến khi lớn hơn một chút”. Bởi sau cùng bạn sẽ nhận ra rằng thời gian đã trôi qua và tất cả những gì còn lại chỉ là những giấc mơ. Bạn càng lớn tuổi, thời gian dường như càng trôi nhanh hơn. Đó là vì thời gian của bạn đã bị hao phí.

Thời gian đã trôi qua và tất cả những gì còn lại chỉ là những giấc mơ

Giả sử một đêm bạn ngủ 8 tiếng, ban ngày làm việc 8 tiếng. Bỏ ra 3 tiếng để ăn uống, tán gẫu, và tắm rửa. Vậy bạn chỉ còn lại 5 tiếng. Bạn đã không còn trẻ nữa và bạn sẽ không thể có được năng lượng tràn đầy và nhiệt huyết để theo đuổi đam mê của mình. Rất khó để có được thời gian để làm những việc yêu thích khi mà bạn đã có một lịch trình cố định. Đừng dựa vào một lời hứa trong tương lai. Bạn cần giành thời gian cho nó ngay lúc này.

Không ai nghĩ về bạn cả (hay những kỉ niệm bạn đã chia sẻ)

Bây giờ khi lớn lên, chúng ta có những trách nhiệm của mình. Đó chính là cuộc sống. Và đó là lí do vì sao hầu hết mọi người đều tập trung vào việc của mình, bởi vì chúng ta buộc phải như vậy. Thời gian lúc còn trẻ rất khác, khi đó chúng ta giành hầu hết thời gian là cho tán gẫu với nhau.

Khi lớn lên, chúng ta không có tự do để được thoải mái. Chúng ta phải chăm sóc cho bản thân. Những người có gia đình, con cái còn có nhiều nghĩa vụ hơn. “Tán gẫu” không còn là việc ưu tiên nữa, thay vào đó là mục tiêu và trách nhiệm. Chú ý của chúng ta hướng vào những việc toàn cầu hơn như những tin tức trên tivi, báo đài. Hầu hết mọi người đều có cùng quan tâm và suy nghĩ, vì thế chúng ta không còn quan tâm nhiều vào cuộc sống và bản thân họ nữa.

Khi lớn lên, không có khái niệm đúng hay sai

Khi còn nhỏ, cuộc sống rất đơn giản. Người lớn sẽ bảo cho chúng ta biết đúng, sai. Nhưng khi lớn lên, mọi thứ không phải theo một hướng duy nhất và mọi thứ bắt đầu thể hiện ra mặt đối lập của nó. Mọi vấn đề và suy nghĩ dường như đều có hai mặt, và chúng ta phải lựa chọn.

Ví dụ: Bạn được giáo dục rằng khí CO2 là không tốt, và rất nguy hại cho môi trường. Nhưng chúng ta cũng cần phải có phương tiện để đi lại. Đây được gọi là sự bất hoà nhận thức.

Thực hiện giấc mơ của bạn = 99% đau khổ + 1% cơ hội thành công

Khi bạn còn trẻ, những gì chúng ta mong muốn được nhận thấy rất dễ dàng. Bố mẹ và giáo viên động viên chúng ta theo đuổi ước mơ dựa trên những lợi ích của nó. Nếu chúng ta mơ ước trở thành bác sĩ, vì chúng ta có thể cứu người. Nếu chúng ta quyết định trở thành kiến trúc sư, chúng ta có thể thiết kế các ngôi nhà và những cây cầu đẹp để mọi người có thể đi lại và sống thoải mái. Nhưng những điều bạn không biết đến đó chính là sự khó khăn để thực hiện được những ước mơ ấy. Phải trải qua hàng nghìn thử thách, nỗ lực và có thể giấc mơ sẽ không trở thành sự thật. Đây là phần mà người lớn thường không đề cập đến. Những gì họ nên nói với chúng ta là nếu muốn trở thành bác sĩ, thì chúng ta cần phải học tập thật chăm chỉ, không có nhiều ngày nghỉ, trong khi đang học, bạn còn cần phải làm việc trong bệnh viện mà điều này sẽ làm bạn rất khó để cân bằng giữa cuộc sống và công việc. Và điều tệ nhất đó là không phải bệnh nhân nào bạn cũng có thể cứu sống được.

Để đạt được thành công, cần phải bỏ ra rất nhiều nỗ lực và thậm chí, là phải trải qua rất nhiều thất bại

Lúc này, chúng ta không thể tự trách mình vì đã từ bỏ dễ dàng như vậy. Chúng ta được dạy dỗ để tin rằng nếu có đủ nỗ lực thực hiện thì chúng ta sẽ đạt được điều ấy, nhưng chúng ta chưa bao giờ được hướng dẫn thực hiện như thế nào. Những khó khăn, khổ sở không bao giờ được nhắc đến trong quá trình thực hiện giấc mơ của chúng ta.

Trở thành người lớn thì dễ nhưng trở thành người trưởng thành thì vô cùng khó

Để có thể trở thành một người tốt nhất, bạn cần phải trải nghiệm nhiều nhất có thể. Tiếp thu kinh nghiệm và vận dụng chúng để giúp bạn trở nên mạnh mẽ hơn, thông minh và sáng suốt hơn. Mọi thứ trong cuộc sống cũng không ngừng làm bạn mê mờ lạc lối, vì thế hãy học cách thích ứng. Hãy giữ tâm hồn bạn luôn rộng mở, luôn tiếp thu nhiều kiến thức hơn nữa. Lúc bạn ngừng học hỏi cũng chính là lúc bạn không còn tiến bộ.

Xuân Linh

⇒ Thì ra để đạt được thành công chỉ cần nắm được 9 bí quyết này