Gần đây, mạng xã hội ầm ĩ câu chuyện các bạn học sinh tiểu học sỉ nhục và ném đồ vào một cô giáo. Nghe đâu dưới sự khuyến khích của “người lớn” nào đó trong trường và của gia đình của các bé. Điều này khiến tôi tự hỏi: “Liệu có phải con trẻ đã trở thành ‘công cụ hành ác’ của người lớn chúng ta?”

Tôi nhớ lại rằng vào 30 năm trước đây, tôi đã từng chứng kiến một sự việc tương tự. Mẹ tôi lúc ấy là một giáo viên, bà đã choáng váng khi vô tình nghe được các học sinh (cấp hai) bàn nhau việc chặn đường đánh thầy giáo. Động lực của nhóm học sinh đó được khuyến khích bởi một giáo viên khác.

Tôi nhớ mẹ tôi nói với nhóm học sinh đó rằng: “Việc sỉ nhục thầy dạy mình là vết nhơ vĩnh viễn của một đời người, chẳng bao giờ gột rửa được, dù sau này các em đạt được thành công gì đi nữa…”.

Vậy đấy, con trẻ có thể là nạn nhân của những trái tim tràn đầy thù hận, ích kỷ…

Một khi con trẻ cảm thấy được khuyến khích để làm điều ác, nghĩa là các con phải “được” hấp thụ đủ, thậm chí dư thừa sự thù hận và cảm xúc bất công. Nếu không, một đứa trẻ vốn thiện lương khó có thể xỉ vả người khác và làm điều ác.

Một khi đã coi việc hành ác là đúng đắn, tâm hồn đứa trẻ sẽ bị méo mó và lòng thù hận sẽ bị lưu giữ trong tâm hồn của chúng, ngăn con trẻ nhận thức giá trị tốt đẹp của tình yêu, tình thân, tình bạn bè và giá trị cao cả của nhân sinh.

Hãy thử nhìn lại gia đình, gia tộc của chính mình, chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra rằng sự oán hận của người lớn với nhau rất có thể được “nhồi” vào đầu con trẻ. Người lớn làm thế vì nghĩ rằng điều đó tốt cho đứa trẻ, nó cần phải ghét người A, khinh bỉ người B, đơn giản vì đó là cảm xúc đúng đắn của bố mẹ chúng.

Nhất là đối với các cặp vợ chồng bất hoà, con trẻ dễ trở thành nạn nhân giữa cuộc chiến. Khi sự thù hận cướp đi lý trí của chúng ta, chúng ta “trút lên” con trẻ. Đứa trẻ mang theo lòng thù hận – thứ chất độc hủy hoại lương tâm – sẽ lớn lên với tâm hồn chất chứa hận thù.

Với tâm hồn méo mó như thế, liệu đứa trẻ có khả năng trở thành người tốt thật sự, biết quan tâm đến gia đình, xã hội? Nói không chừng, khi ấy các bậc làm cha làm mẹ có thể sẽ trở thành “nạn nhân” của thói ích kỷ, ghen ghét của chính con cái mình. Ấy là Nhân – Quả.

Điều chúng ta nên làm là dạy dỗ các con phân biệt đúng sai; lấy sự bao dung và thiện tâm của chúng ta để con trẻ noi theo; lấy sự nghiêm khắc trước điều sai trái (chứ không phải oán hận, khinh bỉ) của chúng ta để con trẻ học hỏi.

Chúng ta từng chứng kiến thế hệ Hồng Vệ Binh của Trung Quốc, bị nhồi nhét lòng thù hận và được khuyến khích hành ác đến mức không còn nhân tính, không còn tình thân. Rất nhiều người trẻ trong số họ bức hại, đánh đập, giết chết thầy cô, cha mẹ, ông bà của mình thời đó. Giờ đây, những người trẻ ấy đã già, và nhiều người trong số họ cảm thấy thống khổ trong cõi nhân sinh.

Ngày nay, rất nhiều thứ phụ diện trong xã hội, từ phân biệt chủng tộc, thuyết vô thần, chính trị hoá trường học… khiến cái ác mặc sức tràn lan trong lòng con trẻ.

Vì vậy, các bậc làm cha mẹ chúng ta cần phải tỉnh táo. Hãy bảo vệ con cái khỏi lòng thù hận, khỏi cảm xúc tiêu cực của chính mình; hãy đảm bảo rằng con trẻ không bao giờ trở thành công cụ truyền tải lòng thù hận, ích kỷ của bất kỳ người lớn nào, và ở bất kỳ đâu.

(Theo facebook Ngọc Hà, đăng với sự đồng ý của tác giả)

THEO NTDVN