Mọi người thường nói: “Nhân sinh như buổi đầu gặp gỡ!” Giới tu luyện còn giảng: “Tu luyện như thuở đầu, tất thành chính quả”. Vậy thì, cái tâm thuở đầu là gì?

Tôi nhớ rằng có một cố sự như thế này. Rất lâu rất lâu trước đây, trong rừng rậm có ba cái cây, chúng rất phấn khởi khi nói về những nguyện vọng và ước mơ của mình.

Cây thứ nhất mong muốn trở thành một chiếc hộp đựng đồ quý, sẽ được cất giữ món đồ châu báu đẹp đẽ nhất. Cây thứ hai nói: “Ta thì muốn trở thành một chiếc thuyền lớn thật là kiên cố! Ta sẽ chở vị quân vương vĩ đại nhất trên đời mà đạp gió rẽ sóng, đi đến từng góc bể chân trời.” Cây thứ ba nói: “Thượng đế ơi! Con muốn được thân cận bên Người! Con sẽ nỗ lực mọc thật cao thật cao, để cho mọi người nhìn thấy con ở điểm cao nhất của ngọn núi, bọn họ sẽ ngẩng đầu ngưỡng vọng cái cây là con, suy nghĩ về thiên đường và Thần, nghĩ rằng cự ly giữa con và Thần thật là gần thật là gần. Sự vĩ đại của con sẽ là vô tiền khoáng hậu, mọi người sẽ vĩnh viễn nhớ đến con.”

Bọn chúng cùng nhau cầu xin Thần để cho mơ ước của chúng được trở thành hiện thực. Rất nhiều năm trôi qua, một ngày nọ, có vài người đốn củi tới, đem ba cái cây chặt xuống. Cái cây thứ nhất trở thành một máng ăn gia súc; cái cây thứ hai trở thành một con thuyền đánh cá mới; cái cây thứ ba biến thành mấy khối gỗ, do tạm thời chưa cần dùng tới nên bị ném vào trong đống gỗ. Chúng ngửa mặt lên trời thở than, cảm thán vận mệnh của mình thật bi thảm. Chúa ơi! Vì sao vậy? Lẽ nào chúng con cầu xin mà Người đều không nghe thấy sao?

Lại rất nhiều năm nữa trôi qua, đến cả ba cái cây cũng đã quên mất ước nguyện trước đây của mình. Có một ngày, cây thứ nhất mà bị làm thành máng ăn gia súc, có vẻ như đã chờ đón được thời khắc cải biến vận mệnh của nó… Đức Mẹ Maria đã đản sinh ra một bé trai ở trong chuồng ngựa, đứa bé này chính là Cứu thế chủ của loài người. Đoàn người ngồi trên thuyền đánh cá, cây thứ hai được làm thành chiếc thuyền chở vị Vua của các Vua, khi sóng gió tới, cúa Giê-su đã dừng cơn sóng dữ lại! Ngài cũng hỏi môn đồ của mình: “Tín tâm của các con đã đi đâu mất rồi?” Cây thứ ba đứng ở bên cạnh thập tự giá, biết được rằng đóng đinh trên người nó chính là Chúa Giê-su đã vì nhân loại mà liều mình đổ máu.

Cố sự này nói cho chúng ta biết, vô luận là đã trải qua hồng trần nghìn vạn, năm tháng trôi qua, thì Thần vẫn đều không quên cái tâm thuở đầu của chúng ta, mà giúp chúng ta đạt được nguyện vọng lúc ban đầu của mình!

Lại nói đến bản thân, tôi rất thích viết văn, thuở thiếu thời, có hai vị thầy giáo dạy văn học đối với tôi đã gửi gắm kỳ vọng rất cao. Tôi đã ngộ ra rằng, người giỏi về văn chương kỳ thực đều có một cây bút thần như của Mã Lương vậy, bút thần nếu như dùng thiện, thì đúng là một việc tốt vô cùng. Nếu như tâm tính của người ta có thể lên theo kịp, thì sẽ có khả năng phát huy tác dụng rất lớn. Tôi nhớ rằng có lần cùng một vị tu luyện giao lưu, người ấy nói: Thật ra văn chương tốt giống như những cuốn sách trong thư viện vậy, nó bày ở đó, thế nhưng trình độ tâm tính của anh không đủ, thì không thể đi lên, không thể với tới!


Như lời của đại sư võ thuật Lý Hữu Phủ: “Võ thuật truyền thống giản dị tự nhiên, nó có một vẻ đẹp tự nhiên, động tác vô cùng phối hợp, nó không quá truy cầu độ khó và vẻ đẹp bề ngoài. Kình lực, lực lượng của nó cũng rất đúng chỗ. Nó có nội hàm bên trong bao quát cả Đông Tây.”

Võ thuật chính là coi trọng võ đức. Tập võ là thế này, luyện văn lại không giống như vậy sao? Tôi nhớ Tri Nghi tiên sinh trong cuốn “Thi từ cách luật nhập môn” có viết: “Người học tập thơ phú trước tiên nên phải lập đức thanh tâm, đức không cao thì thơ không tốt, tâm không trong sáng thì thơ sẽ ô trọc. Ngày trước Khổng phu tử học đàn, lâu ngày biết khúc, biết người, biết mạo, biết cả chức vị, mà trong thơ thì cái tâm lại càng dễ thấy, tâm u ám thì thơ bất minh, giống như mây đen che kín mặt trời, lệ khí ngất trời, rất là khó đọc. Tâm trong sáng thì thơ phóng khoáng rõ ràng, như mây bay nước chảy lưu loát sinh động, như phượng múa trên chín tầng trời, liếc mắt một cái là nhìn thấy ngay.”

Mong rằng chúng ta ở trong chốn hồng trần hỗn loạn này, vẫn có thể bước đi cho tốt con đường của mình, không bị lạc đường, không quên đi mất cái tâm thuần tịnh thuở ban đầu!