Trong cuộc sống, hẳn là ai trong chúng ta cũng gặp được những người rơi vào hoàn cảnh cần sự giúp đỡ. Chứng kiến những hoàn cảnh ấy, lòng thiện lương trong mỗi chúng ta đều thúc giục chúng ta hành động. Hai câu chuyện dưới đây sẽ cho chúng ta thấy trên cuộc đời này vẫn còn rất nhiều người tốt, và khi ta giúp đỡ những người xung quanh cũng như ta đang giúp chính ta vậy.

(pixabay.com)

Câu chuyện nhứ nhất:

Một buổi tối nọ, khi một trận bão tuyết đổ bộ vào bang Texas, chiếc xe của một chàng trai trẻ tên là Chris đã lật và anh bị mắc kẹt ở ngoại ô. Trong khi anh cực kì lo lắng, một người đàn ông ngồi trên lưng ngựa tình cờ đi qua. Khi nhìn thấy tình cảnh của Chris, ông không nói gì cả và dùng con ngựa của mình kéo chiếc xe của Chris vào thị trấn.

Cảm ơn sâu sắc trước lòng tốt của người đàn ông lạ, Chris đề nghị trả ông ấy một khoản tiền, nhưng ông đã từ chối:

“Con không cần phải cảm ơn ta nhưng ta muốn con hứa một điều rằng con sẽ luôn cố gắng hết sức để giúp người khác khi họ đang ở trong tình cảnh khó khăn.”

Nhiều năm sau, Chris vẫn luôn giữ lời hứa của mình và giúp đỡ nhiều người. Anh luôn luôn ghi nhớ lời nhắc nhở của người đàn ông. Nhiều năm sau, trong một cơn lũ đột ngột, Chris bị mắc kẹt trên một hòn đảo. Một thanh niêm dũng cảm không ngại nguy hiểm đã cứu Chris.

Khi được cảm ơn, chàng trai nói: “Anh không cần cảm ơn em, nhưng em muốn anh hứa với em rằng…”

Chỉ vừa mới nghe đến như thế, ngực của Christ đột nhiên thổn thức và tràn đầy sự ấm áp. Anh nhận ra rằng sự tốt bụng mà anh gieo hạt mỗi ngày ở những người xung quanh đã trở lại với mình thông qua người thiếu niên này. Những điều tốt anh làm cho người khác thực chất chính là thực hiện cho chính mình.

Câu chuyện thứ hai

(pixabay.com)

Vào đầu triều Minh của Trung Quốc, một người họ Trương từ doanh trại Cao Bưu Vệ chèo thuyền đi làm công vụ.

Khi đang ở trên hồ thì một cơn bão ập đến đánh lật thuyền của ông. Sau khi thoát nạn, ông tiếp tục đi dọc theo bờ sông. Bị sương mù che phủ phía trước, Trương lờ mờ thấy có một người đang bám trên một chiếc thuyền nhỏ bị lật đang bập bềnh theo từng đợt sóng và đang kêu cứu. Động lòng thương xót, Trương bèn hỏi mượn một chiếc thuyền câu nhỏ của một ngư dân gần đó để đi cứu người kia. Tuy nhiên, người ngư dân từ chối không cho mượn.

Chỉ khi Trương hứa sẽ tặng lại phù hiệu bạch kim thì người ngư dân mới chịu đi cứu nạn nhân. Sau khi cứu được người này, Trương nhận ra rằng ông đã cứu chính con trai mình, con trai ông đã ở dưới nước nửa ngày để chờ người đến cứu. Anh ta đã trên bờ vực của cái chết và đã có thể chết đuối bất cứ lúc nào.

Qua việc cứu người từ một thiên tai, Trương đã may mắn cứu được con trai mình. Cứu người là cứu chính mình, đó là một chân lý.

Trong xã hội ngày nay, người ta thường nghĩ rằng con người được coi trọng vì vai trò xã hội của mình. Một người có học vấn cao, kỹ năng tốt và có thể tự lo cho chính mình thường khinh miệt những người không có kỹ năng và phải nhờ người khác giúp đỡ. Họ nghĩ: “Tại sao mình phải giúp người khác?” Trên thực tế, giúp đỡ người khác là gieo hạt Thiện và nhân rộng lòng từ bi. Cuối cùng rồi người hay giúp đỡ người khác sẽ hái được quả ngọt.

Đào Sa

Xem thêm: