Có người hỏi một vị lão tiên sinh rằng Mặt Trời và Mặt Trăng, cái nào quan trọng hơn? Lão tiên sinh suy nghĩ một hồi và trả lời: “Là Mặt Trăng, Mặt Trăng quan trọng hơn”.

“Tại sao?”. “Bởi vì Mặt Trăng tỏa sáng vào ban đêm, đó là lúc chúng ta cần ánh sáng nhất, còn ban ngày đã đủ sáng, mà Mặt Trời lại chiếu sáng vào thời điểm này”.

Có thể bạn sẽ cười vì sự “hồ đồ” của ông lão này. Nhưng bạn không biết rằng rất nhiều người cũng đang như vậy hay sao?

Người chăm sóc bạn mỗi ngày, bạn cũng không cảm nhận thấy điều gì. Nhưng nếu người lạ thỉnh thoảng giúp bạn, bạn sẽ nghĩ người ta thật tốt. Bố mẹ và gia đình bạn luôn chi tiền cho bạn, thì bạn luôn coi đó là điều hiển nhiên, và đôi khi thậm chí cảm thấy buồn chán. Nhưng nếu có ai đó ở bên ngoài làm điều gì đó tương tự, bạn sẽ đặc biệt cảm ơn. Đây chẳng phải là giống với sự nhầm lẫn “Cảm ơn Mặt Trăng, từ chối Mặt Trời” hay sao?

Một cô gái đã cãi nhau với mẹ một trận, tức giận xông ra cửa, và quyết định không bao giờ quay lại ngôi nhà khó chịu này nữa! Cả ngày cô ấy đi chơi bên ngoài, đến lúc bụng đói kêu “ùng… ục…”, nhưng cô không mang theo tiền, mà cô cũng không thể lại quay về nhà vào bữa tối. Cho đến tối muộn, cô đi vào một quán mì, ngửi thấy mùi thơm bốc lên từ bát mì, bụng cô lại càng như đánh trận. Cô thực sự muốn ăn một bát, nhưng cô không có tiền, chỉ biết nuốt nước miếng.

Cho đến tối muộn, cô đi vào một quán mì, ngửi thấy mùi thơm bốc lên từ bát mì, bụng cô lại càng như đánh trận. Cô thực sự muốn ăn một bát, nhưng cô không có tiền.

Cho đến tối muộn, cô đi vào một quán mì, ngửi thấy mùi thơm bốc lên từ bát mì, bụng cô lại càng như đánh trận. Cô thực sự muốn ăn một bát, nhưng cô không có tiền. (Ảnh: Pikrepo)

Đột nhiên, ông chủ quầy mì vui lòng hỏi: “Cô bé, cô có muốn ăn mì không?” Cô bối rối trả lời: “Có ạ! nhưng cháu không mang tiền”. Ông chủ cười và nói: “Haha, không vấn đề gì. Coi như hôm nay bác mời khách đi!”

Cô gái không thể tin vào tai mình và cô ngồi xuống. Một lúc sau, bát mì nóng hổi đã đến, cô ăn một cách thích thú và nói: “Ông chủ, bác thật tuyệt!”

Ông chủ hỏi: “Ồ? Cháu nói gì?”

Cô gái trả lời: “Chúng ta không biết nhau, nhưng bác lại rất tốt với cháu. Không như mẹ cháu, mẹ không hiểu mong muốn và suy nghĩ của cháu chút nào!”

Ông chủ lại mỉm cười: “Cô bé, ta chỉ cho cháu một bát mì. Cháu đã rất biết ơn ta. Vậy mà, mẹ cháu đã nấu ăn cho cháu hơn 20 năm rồi đó. Cháu có nên biết ơn bà ấy nhiều hơn không?”

"Cô bé, ta chỉ cho cháu một bát mì. Cháu đã rất biết ơn ta. Vậy mà, mẹ cháu đã nấu ăn cho cháu hơn 20 năm rồi đó. Cháu có nên biết ơn bà ấy nhiều hơn không?"

“Cô bé, ta chỉ cho cháu một bát mì. Cháu đã rất biết ơn ta. Vậy mà, mẹ cháu đã nấu ăn cho cháu hơn 20 năm rồi đó. Cháu có nên biết ơn bà ấy nhiều hơn không?” (Ảnh: needpix)

Nghe xong những lời, cô gái chợt bừng tỉnh như sau một giấc mơ dài.

***

Khi Mặt Trời luôn ở đó, mọi người thường quên đi ánh sáng mà nó mang lại. Cũng như khi người thân luôn ở bên cạnh, người ta lại thường quên đi sự ấm áp mà họ đã dành cho bản thân mình. Một người được chăm sóc chu đáo, e rằng đổi lại sẽ không biết cảm ơn, bởi vì anh ta cho rằng ban ngày đã đủ sáng và Mặt Trời là không còn cần thiết.

Dường như chúng ta rất dễ dàng phạm phải sai lầm tương tự: Đối xử với người ngoài thì cung kính, còn đối với thân nhân thì lại quá lạnh lùng, hà khắc. Hơn nữa, chúng ta thường hay thể hiện phần bản tính xấu nhất trước mặt người thân thiết của mình.

 Ví như những lúc tâm tình không tốt, chúng ta có thể trút giận lên người thân, anh chị em thậm chí cả cha mẹ. Những lúc nghe cha mẹ góp ý nhắc nhở, chúng ta lại không ngừng oán trách phàn nàn, thậm chí lời nói ra không còn sự tôn kính. Nào là “Ba mẹ nói nhiều, con không chịu được nữa”, nào là “Ba mẹ chẳng hiểu con, bực mình quá!”, “Cứ để con làm theo ý mình, ba mẹ nói nhiều quá con không chịu được”… Bạn có biết rằng, những lời nói vô tình ấy sẽ khiến cha mẹ đau lòng, cũng khiến bản thân mình lại mang tội bất hiếu.
Những lúc tâm tình không tốt, chúng ta có thể trút giận lên người thân, anh chị em thậm chí cả cha mẹ. Bạn có biết rằng, những lời nói vô tình ấy sẽ khiến cha mẹ đau lòng, cũng khiến bản thân mình lại mang tội bất hiếu. 

Những lúc tâm tình không tốt, chúng ta có thể trút giận lên người thân, anh chị em thậm chí cả cha mẹ. Bạn có biết rằng, những lời nói vô tình ấy sẽ khiến cha mẹ đau lòng, cũng khiến bản thân mình lại mang tội bất hiếu. (Ảnh: Omer Unlu Flickr – CC BY 2.0)

Sự ích kỷ, hồ đồ, mù quáng của chúng ta đã quên mất ánh Mặt Trời, chính là cha mẹ đang ngày qua ngày sưởi ấm, dẫn dắt từng bước ta đi.

Vậy nên, hy vọng mỗi chúng ta đều thấu hiểu Mặt Trời và Mặt Trăng. Bạn cảm ơn Mặt Trăng, nhưng cũng cần phải vạn phần biết ơn Mặt Trời!

Theo NTDVN