Chuyện mượn xác hoàn dương của Dương Phượng Tiên, vợ của Phan Lập Doanh (nhũ danh Tam Lập Tam Lập), xảy ra ở thôn Phan Trượng Tử, huyện Thiên Tây, thành phố Đường Sơn, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc

Năm 1942, ba người Phan Lập Doanh cùng cha và vợ chuyển đến nhà dì của họ ở Phòng Quan Doanh. Một ngày của tháng bảy âm lịch, vợ của Phan Lập Doanh là Dương Phượng Tiên (nhũ danh Nhị Nha) bỗng cảm thấy nhớ nhà mẹ đẻ, thế là cô về nhà thăm mẹ ở Can Sài Cốc. Sau khi thăm hỏi, trên đường về nhà chồng, khi đi ngang qua ngôi mộ tập thể gần thôn Phan Trượng Tử, cô ấy ngã xuống đất, bất tỉnh và được người cùng làng làm việc ở gần đó khiêng về nhà chồng (Phòng Quan Doanh). Thấy không còn hy vọng gì, họ đành khiêng cô ấy lên cáng của người chết, đắp chăn giấy rồi chuẩn bị tang lễ.

Khi gia đình đang làm lễ tang, Dương Phượng Tiên đột nhiên lại thở lại. Khi mở mắt ra, cô không còn biết ai xung quanh mình nữa. Nhìn xung quanh, cô ấy kinh ngạc nói: “Tôi đang ở đâu?” 

Cô ấy sờ tóc và nói: “Bím tóc của tôi đâu?” 

Cô nhìn hình dáng không giống với thân hình mình, và bàn chân lại to. Cô ấy tức giận đến mức đánh vào chân mình. Cô ấy đứng dậy và nhìn vào gương và nói: “Không phải tôi, tại sao tôi lại trở nên xấu xí như vậy?” 

Người khác hỏi cô ấy: “Cô là ai? Cô đến từ đâu?”

Cô nói với mọi người rằng, cô là người làng chài, tên là Tiểu Khứ, cha cô tên là Chu Lão Côn, và còn có anh trai v.v. Cô nhất định phải quay lại làng chài, và giục mọi người gửi một lá thư cho gia đình cô ấy. Những người từ gia đình mẹ đẻ Dương Phượng Tiên ở Can Sài Cốc đã nghe tin và vội vàng đến, nhưng cô ấy cũng không nhận ra ai.

Mọi người có mặt đều cho rằng cô đã bị ngã hôn mê, và nói những điều loạn bậy. Nhưng cô ấy liên tục thúc giục phải nhanh chóng gửi thư cho người làng chài. Cô còn nói rằng nếu không bao giờ nhìn thấy gia đình ở Thuyền Trang thì cô ấy sẽ không sống nữa.

Bố chồng của Dương Phượng Tiên không còn cách nào, để tìm người ở làng chài, ông đã xách chiếc chiêng đến đường phố Tân Tập vừa gõ vừa hét: “Con dâu tôi chết đi sống lại, nó nói nó là người làng chài, tên là Tiểu Vân, và cha nó gọi là Chu Lão Côn”. 

Lúc này, tình cờ anh họ của Tiểu Vân là Chu Cảnh Tăng đi chợ Tân Tập, anh ấy nghe nói tên cô gái là em họ của anh, người em họ mất vì bạo bệnh cách đây hơn một tháng, hôm nay là tuần thứ 5, anh cảm thấy kỳ lạ liền theo người gõ chiêng đi xem. Để tìm hiểu thật giả, Chu Cảnh Tăng đóng giả làm người mua lợn, giả vờ nhìn con lợn bên cạnh chuồng lợn. Dương Phượng Tiên tình cờ nhìn qua cửa sổ, trông thấy anh, cô liền hét lên: “Anh hai, anh đến rồi!”

Chu Cảnh Tăng quay đầu nhìn lại, thấy người phụ nữ này tuổi chừng hai mươi, nhưng thân hình không thấp, ngũ quan lớn và thô, tóc ngắn. Em gái họ của tôi mảnh khảnh và xinh đẹp với bím tóc dài. Trông người này đâu có giống em gái họ của tôi? Vừa nghĩ, anh vừa bước vào nhà và nói: “Cô nhận nhầm người chăng?” 

Dương Phượng Tiên nói: “Còn có thể nhận nhầm ư? Túi đựng thuốc là, túi xách của anh là do em làm”.

Nói rồi, cô nhất định phải theo anh hai của cô trở về. Chu Cảnh Tăng nói: “Đợi tôi trở về bảo cha cô đi đón cô”.

Đêm đó, Dương Phượng Tiên kiên quyết không sống với Phan Lập Doanh, cô nói rằng cô vẫn còn là một cô gái.

Nói đến Chu Tiểu Vân, thật sự là có một người như vậy. Gia đình cô sống ở làng Thuyền Trang, xã Doãn Trang, khu Tân Tập, đó là một ngôi làng ở bờ Tây sông Loan. Gia đình của cha cô Chu Lão Côn là một gia tộc lớn trong làng, ông có một con trai và ba con gái. Con trai mất sớm, con gái cả và con gái thứ hai đã lập gia đình, và con gái thứ ba, Tiểu Vân, vẫn đang ở trong gia đình. Tiểu Vân cũng có hai anh họ, Chu Cảnh Tường và Chu Cảnh Tăng, tất cả đều sống cùng nhau mà không phân chia gia đình nhỏ.

Nói về Chu Tiểu Vân, nhũ danh là Thác Đầu, thông minh, mảnh khảnh, xinh đẹp, bím tóc dài, đôi bàn chân nhỏ nhắn, khéo léo, biết chữ nghĩa, cả nhà coi nàng như viên ngọc minh châu. Tuy nhiên, mọi thứ không diễn ra như mong muốn, Tiểu Vân mắc bệnh phụ nữ và qua đời ở tuổi 21. Vì thời tiết nắng nóng, đành phải vội vàng chôn cất cô. Cả gia đình đau buồn tột độ.

Vào ngày cúng tuần thứ 5 (35 ngày sau khi qua đời), Chu Cảnh Tăng đến Tân Tập và trở về nhà vào buổi chiều để kể cho cả nhà nghe về những điều kỳ lạ mà anh gặp phải ở Tân Tập và Phòng Quan Doanh. Mọi người đều cảm thấy kỳ lạ, không thể tin được, họ nghi là phụ thể hoặc mạo danh. Nhưng Chu Lão Côn thương nhớ con gái nên quyết tâm tìm hiểu rành mạch. Ngày hôm sau, ông rủ hai người cùng tuổi và dáng vóc gần giống mình đến nhà Phan Lập Doanh, khi bước vào nhà, ông tự kẹp mình giữa hai người để thử. Nhưng ngay khi ông vừa bước vào nhà, Dương Phượng Tiên đã nhận ra và nói: “Cha đến rồi à?”

Cha cô nói: “Cô không nhận sai người chứ?” 

Cô ấy khóc và nói: “Cha mình còn có thể nhận sai sao? Túi khoác và giày của cha đang đi là con làm”. Cô muốn về nhà với cha cô ngay lập tức.

Cha cô ấy nói: “Đợi lần sau con kéo lừa đến đón con”. Dương Phượng Tiên nói: “Hãy mang theo Thái Nhi (cháu trai của Tiểu Vân, lúc đó mới 11 tuổi) đến. Con nhớ nó”.

Sau khi Chu Lão Côn trở về nhà, cả gia đình đã bàn bạc lại và cho rằng việc này không giống phụ thể hay mạo xưng. Cuối cùng, quyết định rằng Chu Lão Côn, Cảnh Tường, Cảnh Tăng và Thái Nhi sẽ mượn một con lừa để đón cô. Sau khi đến nhà họ Phan, Thái Nhi chơi với một vài đứa trẻ trong sân, còn những người khác vào nhà. Khi Dương Phượng Tiên nhìn thấy Thái Nhi, cô liền kéo cậu bé vào trong vòng tay của mình và dẫn cậu đi tìm thứ gì đó để ăn. Khi không tìm thấy đồ ăn, cô đã bẻ một bắp ngô ngoài sân và nướng trên bếp cho cậu bé ăn.

Khi họ đưa Dương Phượng Tiên trở lại làng Thuyền Trang và vào làng, Chu Lão Côn cố tình đi phía sau với lý do trả lừa, những người khác cũng ở phía sau Dương Phượng Tiên để thử cô xem. Nhưng vừa đến cổng nhà cô đã đi thẳng vào cổng. Dương Phượng Tiên rơi nước mắt khi thấy mẹ đứng đợi người nhà, nhưng người nhà đều nhìn người xa lạ này với ánh mắt kỳ lạ. Cô ấy nói: “Mọi người thấy không giống con, con chính là Tiểu Vân, con nhận ra tất cả mọi người”.

Ở nhà, Tiểu Vân vẫn nhớ tất cả những thứ cô ấy sử dụng và quần áo cô ấy mặc.

Giai thoại này nhanh chóng lan truyền khắp làng, ai trong làng đến xem. Người đến tên là gì, gọi thế nào, Tiểu Vân đều biết.

Khi được gia đình hỏi về quá trình trải nghiệm “mượn xác hoàn dương”, cô xúc động nói: “Ôi, cứ như một giấc mơ!”

“Tôi mơ mơ màng màng như bị hai con tiểu quỷ kéo tôi rời nhà đến một nơi như hội trường. Một người trông như một viên quan nói rằng hai con tiểu quỷ đã gọi nhầm người, và nói: ‘Cô bé này là một người ăn chay kính Phật, cô ấy vẫn còn hơn sáu mươi năm dương thế’. Viên quan lại nói: ‘Thân thể cô ấy không còn tốt nữa, hai ngươi dẫn cô ấy đi tìm người thế thân, mượn xác hoàn dương'”.

“Trong quá trình hai con tiểu quỷ dẫn tôi đi tìm người thế thân, tôi thấy chị cả đang thêu hoa trước dãy nhà; một người tốt bụng trong làng tên là Phương Điện Trụ đang cầm trên tay một cuốn sổ cái như thể anh ta phụ trách sổ sách tài chính; tôi cũng nhìn thấy một kẻ ác bá ở làng bên, chân tay ông ta bị đóng đinh vào tường, và những tiếng la hét thê thảm không ngừng. Sau đó, khi tôi đi bộ đến một nơi khác, có một bà già tên là Mạnh Bà đặt ba bát nước trên bàn, lúc đó tôi rất khát, tôi cầm lên uống, vừa hớp một ngụm thì Mạnh Bà liền giật lấy chiếc bát và nói: ‘Đừng uống, nếu uống nữa thì ngay cả người trong gia đình con cũng không nhận ra nữa”

“Trong khi tìm người thế thân, hai con tiểu quỷ còn cầu cứu Thần Thổ Địa trợ giúp. Tôi không tin nhục thân tôi đã hỏng, nhất quyết yêu cầu bọn họ đưa đi xem. Không còn cách nào khác, họ dẫn tôi xuống mồ. Tôi nhìn thấy cơ thể của chính mình, tôi đã đích thân đến để lắc nó. Cuối cùng, thấy nó thực sự hỏng rồi, lúc đó mới đồng ý tìm người thế thân. Họ dẫn tôi đến tìm ba người: người đầu tiên rất to lớn, thứ hai quá nhỏ, và thứ ba không được mảnh dẻ như của tôi, tôi vẫn chưa hài lòng. Một tiểu quỷ nói: ‘Không còn thời gian để tìm thêm nữa’. Thế là một tiểu quỷ đã vỗ về tôi, và lại vỗ người thế thân một cái, thò tay tóm lấy tôi và thổi tôi về phía người thế thân, và tôi tiến nhập vào cơ thể của người đó …… “

Sau khi Dương Phượng Tiên sống trong nhà của mẹ đẻ ở Thuyền Trang một thời gian, hai gia đình họ Chu và họ Phan lại tổ chức đám cưới lại cho co và Phan Lập Doanh. Sau khi kết hôn, cô vẫn thường xuyên qua lại giữa nhà ở làng Thuyền Trang và làng Can Sài Cốc.

Vì nhìn thấy việc thiện ác ở cõi âm nên cô vẫn ăn chay, làm việc thiện suốt đời, cô thuyết phục mọi người xung quanh tu hành, tích đức. Cô thường nói: “xa thì tu cho con cái, gần thì tu cho bản thân”.

Sau này, cô sinh được ba người con gái, con gái lớn là Tiêu Đình, nhà chồng Tuyền Trang, con gái thứ hai là Tiểu Nhị, lấy chồng ở Tôn Gia Cốc, và con gái thứ ba là Yến Tử, lấy chồng ở rể ở nhà với cha mẹ. Cuộc đời bình an cho đến năm 2006 qua đời ở tuổi 86.

Tường Hòa

THEO NTDVN