Một công ty đăng tin tuyển dụng nhân sự, có ba người được chọn lựa đến phỏng vấn trực tiếp.

Vào hôm sau, khi ứng viên thứ nhất bước vào. Giám đốc nói rằng: “Đằng kia có một cái cửa kính. Anh hãy đến và đấm vỡ nó bằng tay không cho tôi xem nào!”

Khi vị giám đốc vừa dứt lời, anh chàng đã xắn tay áo và xông đến để thi hành mệnh lệnh. Nhưng may thay cánh cửa chỉ được làm bằng giấy, nếu không tay anh ta nhất định sẽ bị những mảnh thủy tinh cứa vào.

Sau đó, giám đốc cho gọi người thứ hai vào. Ông đưa cho anh ta một thùng nước rất bẩn và hôi thối, ông nói: “Anh có thấy căn phòng ở cuối hành làng kia không? Hãy bê thùng nước này đến dội lên người anh công nhân đang nằm nghỉ ở đó. Anh không cần thông báo gì cả, cứ mở cửa vào rồi làm theo những gì tôi nói”.

Anh chàng ngay lập tức bê thùng nước bẩn đi thực hiện nhiệm vụ. Đẩy cửa căn phòng nhỏ, quả nhiên anh thấy một người đang ung dung nằm nghỉ. Anh tiến đến, chẳng nói chẳng rằng bê cả thùng nước bẩn đổ xối xả lên người công nhân đó.

Nhưng sau nhiệm vụ hoàn thành, anh phát hiện ra “nạn nhân” kia chỉ là người sáp thì hớn hở quay về báo cáo kết quả với vị giám đốc.

Đến lượt người thứ ba tham gia phỏng vấn, cũng như hai lần trước, vị giám đốc vẫn cao giọng đưa ra thử thách: “Ở phòng khách bên cạnh, có một gã béo đang ngồi. Anh hãy sang và đấm cho hắn ta hai cái trời giáng”.

Anh chàng ứng viên thứ ba tỏ ra ngạc nhiên trước yêu cầu đó, anh đáp: “Xin lỗi ông, nhưng làm sao tôi có thể tấn công người khác khi không có lý do gì cả? Nhưng cho dù có lý do đi nữa, tôi cũng không thể sử dụng nắm đấm một cách bạo lực như vậy được. Thật tiếc nếu tôi không được tuyển dụng, nhưng xin ông thứ lỗi, tôi không thể thực hiện mệnh lệnh của ông được.”

Khi ứng viên thứ ba vừa dứt lời, vị giám đốc dõng dạc tuyên bố: “Anh đã trúng tuyển rồi. Anh là người duy nhất không thực hiện những mệnh lệnh vừa nhảm nhí, vừa bạo lực như vậy của ông chủ. Anh là người rất dũng cảm và có lý trí.”

Tổng thống đồng thời cũng là vị tướng nổi tiếng Charles de Gaulle cũng đã từng gặp một người như thế. Đó là vào năm 1965, khởi nghĩa nhân dân bùng nổ ở Pháp, nhân dân thành phố Paris rầm rộ xuống đường, yêu cầu đương kim tổng thống Charles de Gaulle từ chức. Chardes de Gaulle mưu cùng kế cạn, vội tìm đến thành phố Baden-Baden nước Đức. Bộ tư lệnh Pháp quân được đặt ở đấy. Charles de Gaulle yêu cầu Tư lệnh Pháp quân ở Đức dẫn quân trở về Paris dẹp loạn. Ai ngờ cả hai lần ông đều bị từ chối thẳng thừng.

Về sau, Charles de Gaulle vẫn mãi nhớ ơn vị tướng này đã dũng cảm từ chối mệnh lệnh của ông. Chardes de Gaulle còn nói: Trong lúc ông gặp nguy khốn, Thượng đế đã tìm đến với ông, run rủi cho ông gặp được vị tướng ấy. Nếu không, có lẽ ông đã trở thành tội đồ của lịch sử nước Pháp rồi.

Có những lòng dũng cảm được biểu hiện theo nhiều hình thức khác nhau. Những câu chuyện kể trên là minh chứng cho điều đó. Anh chàng ứng viên dám từ chối thử thách kì quặc của vị giám đốc, vị tướng quân nhất quyết không cầm quân làm chuyện trái ý dân dù phải chống lại mệnh lệnh của tổng thống.

Bởi dũng cảm không phải là chỉ khi bạn dám đương đầu với những khó khăn. Mà nó còn là những quyết định đi cùng với cả lý trí và đạo nghĩa. Một hành động gan dạ nhưng không có lý trí, thiếu đạo nghĩa thì cũng chẳng thể gọi là dũng cảm được.

Loại dũng cảm thi hành mệnh lệnh tuyệt đối là loại dũng cảm đáng sợ, cũng là loại dũng cảm ngu ngốc. Nhưng nếu bạn kiên trì theo đuổi chân lý, can đảm kháng cự với những tư tưởng vừa chuyên chế, vừa hoang tưởng thì đó mới chính là lòng dũng cảm quý trọng và đáng được khen ngợi.

Chỉ cần bạn dùng lòng dũng cảm của mình đúng nơi, đúng việc thì tự khắc nó sẽ được ủng hộ và tán dương thôi. Hãy nhớ nhé!