Bạn đã từng tự hỏi, liệu những người thân thiết nhất bên bạn đã từng xuất hiện trong tiền kiếp của bạn? Có một câu chuyện có thật được ghi lại về mối duyên 10 đời luân hồi chuyển sinh như thế.

Cô gái mắc chứng bệnh kỳ lạ khiến các bác sỹ bó tay

Vào một ngày năm 1980, một cô gái trẻ tóc vàng xinh đẹp tên là Catherine xuất hiện tại phòng điều trị tâm lý của một bệnh viện. Bác sĩ điều trị chính của phòng điều trị tâm lý là Brian Weiss.

Cô Catherine, 27 tuổi, mắc một chứng bệnh lo lắng nghiêm trọng. Bác sĩ Edward, một người bạn của Catherine, đã khuyên cô tới gặp bác sĩ Weiss để điều trị tâm lý.

Bác sĩ Weiss được đồng nghiệp tin tưởng giới thiệu là có lý do, bởi ông là người có kinh nghiệm tuyệt vời, là một bác sĩ cực kỳ xuất sắc. Ông từng được Đại học Columbia cấp học bổng toàn phần. Sau khi tốt nghiệp, ông trúng tuyển vào Đại học Y thuộc Đại học Yale. Sau khi tốt nghiệp bác sĩ, ông thực tập tại Trung tâm y tế Bellevue thuộc Đại học New York.

Sau này, ông công tác tại nhiều trung tâm y tế nổi tiếng. Hiện tại, ông làm chủ nhiệm khoa điều trị tâm lý của một bệnh viện tại Miami và từng đăng 40 báo cáo học thuật. Ông có cuộc sống gia đình viên mãn với 2 đứa con một trai một gái đáng yêu.

Khi gặp Catherine, bác sĩ Weiss không ngờ rằng quá trình 18 tháng điều trị này không chỉ thay đổi quan niệm của Catherine mà cũng dần dần thay đổi cả chính ông.

Bác sỹ Brian Weiss và bệnh nhân Catherine (Ảnh chụp từ video)

Sau đó, toàn bộ quá trình điều trị này đã được ông viết ra và đưa vào cuốn sách “Many lives, many masters”

Chứng bệnh sợ hãi tuyệt vọng

Lý do cô Catherine tới gặp bác sĩ tâm lý là vì cô mắc chứng bệnh lo sợ rất lớn. Cô sợ nước, sợ nghẹn họng, sợ đến viên thuốc cũng không dám nuốt, cô còn sợ tối, sợ ngồi máy bay, sợ chết, hầu như là cái gì cũng sợ. Cuối cùng, tình trạng diễn biến tới mức có phần kỳ quặc. Để có được cảm giác an toàn, hàng ngày cô chỉ ngủ ở trong tủ quần áo choàng. Cô thường bị tỉnh giấc sau những cơn ác mộng, rồi sau đó mất ngủ cả đêm.

Khi bác sĩ Weiss nghe tới trạng thái bệnh tình của Catherine, ông cảm thấy sự việc trong tầm tay của mình bởi vì ông đã chữa trị khỏi cho rất nhiều bệnh nhân có tình trạng như thế. Ông không kê thuốc ngủ cho Catherine bởi ông biết rằng thuốc chỉ trị được tình trạng tạm thời chứ không trị được gốc bệnh, cần phải tìm ở sâu thẳm trong ký ức Catherine để phát hiện ra nguyên nhân khiến cô bất an, mới có thể trị được bệnh lo sợ của cô.

Nhưng trong ký ức của Catherine, dường như thời niên thiếu không có đau thương nào có thể đủ để gây nên nỗi sợ hãi hiện tại của cô. Dưới sự chỉ dẫn đầy kiên nhẫn và từng bước của bác sĩ Weiss, Catherine cũng dần dần mở lòng, và nhớ lại những sự kiện thời niên thiếu, bố mẹ uống nhiều rượu và cãi nhau. Lúc 5 tuổi, cô từng bị đẩy từ phía sau xuống hồ bơi, cho tới khi trưởng thành sống, làm việc, học tập, chỉ có một việc duy nhất khiến cô rất xấu hổ là người bạn trai hiện tại của cô là người đàn ông có gia đình. Anh tên là Stewart và cũng là bác sĩ. Hai người họ thường hay cãi nhau nhưng Catherine cảm thấy không thể rời xa anh được.

Cùng quá trình điều trị ngày càng đi sâu, tính cách Catherine cũng trở nên dịu dàng hơn nhưng lo lắng và sợ hãi vẫn không hề có chút thuyên giảm. Bác sĩ Weiss có cảm giác một chút gì đó thất bại.

Bước ngoặt trong điều trị

Một lần Catherine đi cùng Stewart tham gia một hội nghị y học, tiện chuyến đi họ tới tham quan triển lãm Ai Cập cổ. Khi người hướng dẫn viên giải thích về các văn vật, Catherine đột nhiên buột miệng đính chính lại lời người hướng dẫn viên và cô nói còn rất chính xác. Catherine và cả người hướng dẫn viên cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Sau chuyến đi, Catherine chủ động đề nghị tiến thành trị liệu thôi miên mà trước đây cô từng từ chối. Vì hiện tại cô muốn biết tại sao cô chưa từng đọc qua bất kỳ giới thiệu nào liên quan tới Ai Cập cổ, lại không tự chủ nói ra được đáp án chính xác, hơn nữa mọi thứ tại triển lãm khiến cô cảm thấy rất thân thuộc.

Việc bắt đầu điều trị thôi miên đã cho thấy một số tiến triển. Catherine đã nói ra một số bí mật thuở bé mà trong hồi ức cô không nhớ ra được. Nhưng chứng sợ hãi của cô vẫn không có chuyển biến tốt. Điều trị thôi miên thực sự cho thấy tác dụng kể từ lần thứ 2. Trong trạng thái thôi miên, Catherine nói rằng cô thấy “một kiến trúc với bậc thang cứ hướng lên, và có các cột lớn, không có hiên, tôi mặc một áo choàng rộng chất liệu vải thô cứng, mái tóc dài vàng óng của tôi được tết lại. Tôi tên là Aranda, 18 tuổi, sống ở trong thung lũng. Ở đây không có nước, rất nóng, đất đai cằn cỗi. Tôi thấy phía trước tòa nhà là một cái chợ với nhiều rổ, mọi người đều đặt rổ trên vai và đi. Thời gian là vào năm 1863. Ở đó có một cái giếng nhưng không có nước. Nước từ trên núi chảy xuống”.

Tiền kiếp sớm nhất trong ký ức của Catherine là một đời của cô ở thế kỷ 19. Bác sĩ Weiss sau khi nghe xong vô cùng ngạc nhiên. Bệnh nhân trước đây được ông điều trị thôi miên không nhớ lại được tiền kiếp. Ông nhanh chóng bình tĩnh trở lại để Catherine nhớ lại vài năm , để ký ức mở rộng thêm chút và sau đó kể cho ông nghe về những cảnh tượng cô thấy tiếp theo. Và Catherine tiếp tục kể: “một con đường đá với rất nhiều cây dọc theo, tôi thấy lửa nấu cái gì đó, tóc tôi màu vàng, mặc áo choàng dài, vải thô màu cam, đi dép xăng đan, thời tiết rất nóng, tôi 25 tuổi và có một người con tên Krista. Cô bé chính là Rachel, là cháu gái ở kiếp này của tôi. Chúng tôi có mối quan hệ rất tốt”.

Rồi Catherine vội nói tiếp: “con sóng lớn cuốn đổ hết cây, không còn chỗ nào để chạy, lạnh quá, nước rất lạnh. Tôi phải cứu con tôi nhưng không thể. Tôi bị chìm trong nước, không thể thở, không thể nuốt. Đứa con trên tay tôi bị nước cuốn đi”.

Catherine thở hổn hển, có vẻ thở khó khăn. Rồi đột nhiên toàn thân cô thả lỏng, hơi thở trở nên sâu và bình tĩnh.
Trong quá trình điều trị thôi miên, Catherine giống như xem một thước video được quay sẵn nhưng ý thức rõ và sâu sắc về vai diễn. Cô có thể cảm nhận rõ những hỉ, nộ, ai, lạc của nhân vật chính trong đó. Đồng thời, cô cũng phân biệt thân phận của các vai diễn xung quanh. Đây thực sự là một trải nghiệm kỳ lạ.

Catherine tiết lộ ký ức luân hồi kinh ngạc

Một tuần sau, khi bác sĩ Weiss đang lo lắng về việc điều trị thôi miên có tác dụng với Catherine không thì cô lại xuất hiện. Cô rất vui mừng và nói rằng nỗi sợ nước và nuốt của cô đã đỡ rất nhiều và cũng không còn gặp ác mộng nữa và mong muốn được tiếp tục điều trị. Trong quá trình điều trị tiếp, Catherine nhớ lại được tiền kiếp xa hơn nữa. Lần này, cô đã tìm ra mối liên hệ giữa mình và Ai Cập cổ đại. Cô thấy mình từng là một nữ nô bộc trong gia đình hoàng gia Ai Cập cổ. Cô phụ trách việc bó xác ướp. Cô cũng từng là một người Hy Lạp không tên tuổi vào năm 1536. Người cha trong kiếp đó của cô là bác sĩ Edward hiện tại, chính là người ban đầu đã khuyên cô tới gặp người bạn bác sĩ Weiss của mình. Kiếp đó Edward tên là Parsius. Còn bác sĩ Weiss thời đó là bạn của Parsius và kiếp này hai người cũng chính là bạn của nhau.

Người bạn trai Stewart cũng xuất hiện trong loạt cảnh hồi ức của cô. Nhưng kiếp đó Catherine là nam, và họ gặp nhau tại chiến trường. Trong khi thôi miên, Catherine nói: “mặt tôi bị khói lửa soi nóng rát, người của tôi giết phe địch nhưng tôi thì không, tôi không muốn giết người. Tôi nắm dao trong tay”. Rồi đột nhiên cổ họng cô nghẹn và cô hít một hơi gấp gáp. Cô nói một binh sĩ quân địch từ phía sau nắm lấy cổ cô, dùng dao cắt cổ họng cô. Trước khi chết, cô nhìn thấy khuôn mặt người đó, chính là Stewart. Kiếp đó dung mạo của anh ta không giống bây giờ nhưng Catherine biết đó là anh ta.

Điều khiến bác sĩ Weiss cảm thấy kinh ngạc nhất là sau khi Catherine kể về tiến trình sinh mệnh mình đã đi hết ở mỗi đời trong quá trình thôi miên, linh hồn đều xuất ra khỏi thân thể, nhìn thấy ánh sáng, sau đó có âm thanh hướng dẫn cô. Catherine gọi âm thanh đó là người thầy linh tính.

Người thầy linh tính nói với Catherine về thông tin liên quan tới bác sĩ Weiss. Nói rằng con trai bác sĩ Weiss có vấn đề về tim, tim phát triển ngược, giống tim gà. Nhưng cậu bé có linh hồn rất cao cấp, vì rất yêu quý vợ chồng bác sĩ Weiss nên đã hy sinh rất lớn cho họ, cái chết của cậu đã hoàn trả nợ cho bố mẹ cậu. Con của bác sĩ Weiss mất vì bệnh tim.

Quan niệm về luân hồi ở Hy Lạp cổ đại và Cơ Đốc giáo. (Ảnh: NTDVN Tổng hợp)

Catherine kể về tiến trình sinh mệnh mình đã đi hết ở mỗi đời trong quá trình thôi miên, linh hồn đều xuất ra khỏi thân thể. (Ảnh: NTDVN Tổng hợp)

Những lời nói đó khiến bác sĩ Weiss chết lặng. Quả thực ông có một người con trai mất sớm tên là Adam, khi mới sinh cậu bé đã bị tổn thương màng ngăn động mạch, tĩnh mạch phổi vốn phải đưa máu giàu oxy vào tim. Nhưng kết quả vị trí lại bị sai nên thành ra hướng đi ngược lại vào tim. Điều này như là tim bị ngược. Dù đã tiến hành phẫu thuật nhưng cậu bé chỉ sống được 23 ngày rồi qua đời. Vợ chồng bác sĩ Weiss đã rất đau lòng trong một thời gian dài. Chỉ tới khi cậu con trai thứ 2 ra đời, tâm tình họ mới trở nên tốt đẹp hơn. Sự việc này, bác sĩ Weiss chưa từng kể với bất kỳ đồng nghiệp nào, càng không nói tới Catherine.

Trong quá trình điều trị thôi miên, trong ký ức về tiền kiếp, Catherine có các vai diễn khác nhau, thậm chí cô đã từng là kỹ nữ, nhà phi hành gia; kể cả chủng tộc của cô cũng không ngừng thay đổi, có kiếp từng là người da trắng, có kiếp là người da đen; giới tính cũng liên tục thay đổi, có kiếp là nam, có kiếp là nữ; nơi sinh sống cũng thay đổi, có kiếp tại châu Âu, có kiếp tại châu Mỹ. Rất nhiều người thân thiết trong kiếp này của cô như chị gái, bố, mẹ, bạn, người yêu đều đã từng xuất hiện trong tiền kiếp của cô. Bác sĩ Weiss và Edward cũng từng xuất hiện nhiều lần trong các kiếp của cô. Vai diễn của họ luôn cố định, đều từng là vai thầy hoặc là bố của cô. Stewart xuất hiện thường xuyên nhất, có kiếp là kẻ địch, có kiếp là bạn đồng hành, có kiếp vừa là người thân, nhưng chưa bao giờ là chồng cô.

Sau quá trình điều trị vài tháng, chứng sợ hãi của Catherine dần dần biến mất. Các trường hợp luân hồi trong câu chuyện của Catherine có một điểm đặc biệt chính là nó không chỉ tiết lộ ký ức luân hồi của một cá nhân mà còn tiết lộ luân hồi là phương thức tồn tại của các quan hệ xã hội. Những người thân thiết trong kiếp trước, sau khi luân hồi chuyển sinh, vẫn có quan hệ thân thiết, chỉ có điều vai diễn ân oán liên tục thay đổi.

Giải mã ký ức luân hồi

Bác sĩ không chỉ là người quan sát, ghi chép lại sự việc, mà ông còn là một vai diễn trong câu chuyện luân hồi này. Trường hợp này cũng khá đặc biệt. Bác sĩ Weiss cố gắng giải thích hiện tượng này, liệu không biết hồi ức của Catherine có mang theo di truyền không. Ký tức có thể di truyền không? Đây là một đề tài nóng đối với giới nghiên cứu khoa học trong những năm gần đây.

Vào tháng 6 năm 2019, tạp chí khoa học định kỳ Cell đã đồng thời đăng báo cáo của hai nhóm nghiên cứu Đại học Boston của Mỹ và Đại học Tel Aviv của Israel. Báo cáo này cho biết thông qua nghiên cứu loài động vật giun tròn phát hiện ra hiện tượng di truyền ký ức. Thức ăn của giun là nấm, tảo… các loại sinh vật rất nhỏ. Các nhà khoa học phát hiện sau khi giun tiếp xúc với các vi khuẩn có hại sẽ thông qua thay đổi RNA khiến thế hệ sau sinh ra hành vi né tránh, giống như nói với các thế hệ sau rằng loại vi khuẩn này có hại, nhất định không ăn. Loại ký ức này có thể di truyền tới 3-4 thế hệ sau. Nhưng hiện tượng này có tồn tại với các động vật có vú cao cấp không thì chưa xác định được.

Tuy nhiên, loại di truyền này không phải là câu chuyện ký ức kể trên mà nó giống như loại mô thức phản ứng với hoàn cảnh hơn, như việc thấy rắn ta cần tránh, thấy hổ phải chạy.

Còn ký ức tiền kiếp là trải nghiệm phong phú chi tiết, bao gồm cả cảm xúc phức tạp và nó khác hoàn toàn với mô thức phản ứng. Ví như, cha mẹ có thể nhớ nằm lòng “Tứ thư ngũ kinh”, sự nghiệp thành đạt, nhưng ký ức cụ thể không thể nào di truyền trao cho thế hệ sau.

Nhiều nhà khoa học cho rằng phần lớn DNA của cơ thể con người chưa được sử dụng. Nó liệu có thể trở thành kho dữ liệu thông tin khổng lồ không? Ký ức tổ tiên bị khóa ở trong gen, sau đó được di truyền cho thế hệ sau.

Mỗi người do các nguyên nhân không rõ khác, mở được một phần cơ sở dữ liệu gen mà có được thông tin về tổ tiên thì được cho là ký ức tiền kiếp chăng?

Di truyền là không thể truyền lại cho người xa cách, không có quan hệ gì, cần phải có cơ sở quan hệ huyết thống.

Ký ức luân hồi của Catherine bước qua các thời đại khác nhau, nền văn minh khác nhau, rõ ràng các vai diễn trong tiền kiếp của cô không thể nào đều là tổ tiên của cô bởi vì những người đó không có quan hệ thân thiết.

Hiện tại, cách có thể giải thích đơn giản về hiện tượng luân hồi chính là bản thân luân hồi. Một nhóm người lưu giữ những ân oán tình thù của kiếp trước, trở thành những kiềng xích. Và đó chính là duyên phận.

 

Minh An

THEO  NTDVN