Chúng ta luôn vô tình bỏ quên những câu chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày, nhưng lại không biết rằng nó có thể mang một ý nghĩa quan trọng với người nào đó.

Đừng biến bản thân thành kẻ vô tâm, hãy giúp mình trở thành con người có tấm lòng ấm áp.

Câu chuyện 1: Hào phóng với người giàu nhưng lại keo kiệt với người nghèo.

Nhìn thấy một bà lão đang ngồi bán trứng, người phụ nữ đến và hỏi: “Bà bán bao nhiêu tiền một quả trứng vậy?”

Bà lão trả lời: “3 nghìn một quả, thưa cô”.

Người phụ nữ liền trả giá: “6 quả 12 nghìn được không?”

Bà lão bán trứng nói: “Được thôi, cô lấy đi. Đây có thể là khởi đầu tốt, bởi sáng giờ tôi vẫn chưa bán được gì.”

Sau khi mua được trứng với giá rẻ, người phụ nữ đắc ý rời đi.


Tiếp đó, bà ta đến một nhà hàng sang trọng để ăn uống cùng bạn bè. Họ đã gọi rất nhiều món ngon, thậm chí những món đắt nhất của nhà hàng. Khi nhân viên đưa hóa đơn thanh toán bữa ăn hết 2 triệu 8 trăm nghìn thì người phụ nữ lại đưa chẵn 3 triệu và bảo không cần trả lại.

Thật ra chuyện này là việc thường xuyên tại các nhà hàng, nhưng chúng ta lại chưa bao giờ nhớ về thời điểm trước đó, sự buồn rầu của bà lão bán trứng khi bị kì kèo từng đồng tiền lẻ.

Vậy tại sao chúng ta cứ phải tỏ ra quyền lực, tính toán với những người nghèo khó, nhưng lại luôn phóng khoáng với người giàu?

Câu chuyện 2: Cuộc sống tàn khốc cũng không thể ngăn cản được tấm lòng ấm áp của con người.

Có 2 người đàn ông cùng nằm điều trị chung một phòng bệnh. Cả 2 đều bị bệnh rất nặng, một người bị bệnh phổi ứ nước, còn người kia thì bị liệt nửa người nhưng đều không có người thân chăm sóc.

Vào mỗi buổi trưa, người bị bệnh phổi phải ngồi dậy khoảng một tiếng để phổi được khô ráo. Giường của ông ta nằm ngay sát cửa sổ duy nhất của phòng bệnh, còn người bị liệt thì suốt ngày chỉ có thể nằm trên giường. Hai người họ thường nói chuyện với nhau rất nhiều điều về cuộc sống, gia đình, bạn bè, quê hương và cả những ngày tháng tươi đẹp khi còn phục vụ trong quân ngũ.

Như mọi buổi trưa thường ngày, người đàn ông nằm cạnh cửa sổ sẽ ngồi dậy và thường tiêu khiển bằng cách kể lại cho người bên cạnh nghe về những điều mình nhìn thấy qua khung cửa.

Qua lời kể của người bạn, người đàn ông bị liệt như được sống lại trong thế giới muôn màu muôn vẻ bên ngoài. Nào là những vườn hoa nhiều màu sắc, nào là những đứa trẻ vui đùa trong công viên phía trước hay hồ nước xanh trong và các cặp tình nhân đang tay trong tay dạo chơi quanh đó.


Và cứ luôn như thế, một người say sưa kể, còn một người luôn chìm đắm trong thế giới tưởng tượng của mình qua lời kể ấy.

Ngày tháng trôi qua…

Một buổi sáng như thường lệ, y tá sẽ đem nước và thuốc đến cho họ. Và thật buồn khi phát hiện ra người đàn ông bị bệnh phổi đã trút hơi thở cuối cùng vào giấc ngủ yên lành đêm qua.

Sau cái chết của người bạn cùng phòng, người đàn ông bị liệt yêu cầu được chuyển sang nằm cạnh cửa sổ. Ông ta nằm trên chiếc giường mới và không thôi nhớ về người bạn cũ, ông nhờ y tá giúp đỡ mình ngồi dậy để có thể quan sát được những thứ trước kia người bạn của ông hay kể.

Nhưng thứ hiện ra trước mắt ông chỉ là một bức tường trắng xóa, ngoài nó ra chẳng còn một thứ gì nữa và đau đớn hơn khi ông biết được sự thật rằng người bạn quá cố của mình là một người mù. Những điều tốt đẹp ông ấy hay kể cho ông nghe chỉ đơn giản muốn mang lại niềm vui cho người bạn bên cạnh và cho chính bản thân mình nữa. Hay cũng có thể ngay cả người đàn ông kia cũng chưa từng biết trước mắt mình chỉ là một bức tường cô độc như thế.

Cuộc sống có thể không cho bạn những thứ tốt đẹp nhất, nhưng đừng để một đời người bị nó làm cản trở. Sống tích cực hay tiêu cực luôn là sự lựa chọn của riêng bạn. Có thể đem sự tích cực của bản thân truyền tải cho những người xung quanh bạn chưa bao giờ là điều vô ích.

N.Quỳnh