Tôi vẫn nghĩ giá trị của một người to lớn và khó đong đếm hơn bất cứ khối lượng tài sản nào họ sở hữu. Tôi cũng nghĩ hành động của một người dù nhỏ hay to lại phản ánh giá trị của họ. Câu chuyện dưới đây rất đáng để chúng ta suy ngẫm.

Một người phụ nữ đi chợ như thường lệ, bà bắt gặp một ông lão bán trứng bên lề đường.

Bà dừng xe, tiến đến và hỏi lão già: “Ông bán số trứng này giá bao nhiêu?”

Ông lão bán trứng trả lời: “3.000 đồng một quả, thưa bà”.

Người phụ nữ liền nói: “6 quả 12.000 đồng, không bán tôi mua chỗ khác”.

Ông lão bán trứng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Cứ mua với cái giá mà bà muốn. Có thể đây là khởi đầu tốt, bởi từ sáng tới giờ tôi vẫn chưa bán được quả nào”.

“Cứ mua với cái giá mà bà muốn. Có thể đây là khởi đầu tốt, bởi từ sáng tới giờ tôi vẫn chưa bán được quả nào”.

“Cứ mua với cái giá mà bà muốn. Có thể đây là khởi đầu tốt, bởi từ sáng tới giờ tôi vẫn chưa bán được quả nào”. (Ảnh: Shutterstock)

Người phụ nữ nhanh chóng lấy những quả trứng và rời đi, lòng thầm đắc thắng.

Sau đó, bà ngồi trên chiếc ô tô đắt tiền, tới một nhà hàng sang trọng để dùng bữa với bạn bè. Ở đó, bà và người bạn gọi bất cứ món ăn nào họ thích. Ăn xong, bà ra quầy thanh toán. Hóa đơn trị giá 1.950.000 đồng, nhưng bà trả tới 2 triệu và còn dặn người chủ nhà hàng không cần thối lại.

Tình huống này không xa lạ gì với người chủ cửa hàng, ông vẫn thường được hưởng sự “hào phóng” của những người nhiều tiền. Nhưng với ông già bán trứng nghèo khổ kia, điều này có chút tàn nhẫn. Bởi ông không nghĩ dáng vẻ bề ngoài của mình sẽ quyết định việc người khác sẵn sàng cho ông thêm vài nghìn đồng.

Vấn đề mấu chốt ở đây là: Tại sao chúng ta cứ phải tỏ ra quyền lực với những người nghèo khó? Và tại sao chúng ta luôn hào phóng với những người thậm chí không cần đến sự hào phóng của chúng ta?

Tôi chắc chắn rằng, giương oai với người yếu thế sẽ không làm tăng thêm giá trị của bạn. Thể hiện cái tôi giàu có, chịu chơi cũng không khiến bạn tốt lên trong mắt người khác.

Có lần tôi đọc được một câu chuyện thế này:

“Bố tôi có thói quen mua những thứ đồ nho nhỏ với giá cao từ những người nghèo khó, mặc dù ông không hề cần đến. Thỉnh thoảng ông thậm chí còn trả thêm tiền cho chúng. Tôi bắt đầu để tâm đến hành động này và hỏi bố tại sao lại làm như vậy? Bố tôi bèn nói: ‘Đó là quỹ từ thiện được bao bọc bởi phẩm giá, con yêu ạ’.”

Những công cụ của quyền lực không phải là thứ tinh thần quyết định nên giá trị của một người. Chẳng phải “sự thỏa mãn khiến người nghèo giàu có; và bất mãn khiến người giàu nghèo khổ” hay sao?

Theo ntdvn.com