Có người sau khi chết, đi gặp Phật Tổ, khóc như mưa nói với Phật Tổ rằng: “Phật Tổ ơi, sao Ngài nhẫn tâm như vậy. Ngài để cho con ban ngày bận rộn bôn ba mà không thu hoạch được gì; Ban đêm mất hồn mất vía, nơm nớp lo sợ. Con không có một ngày nào là không thống khổ!”

Phật Tổ hỏi: “Vì sao lại như vậy?”

Người kia trả lời: “Ban ngày vì kiếm tiền, con đã nói rất nhiều lời trái lương tâm, làm rất nhiều chuyện trái lương tâm, nhưng âu đó cũng là vì sinh tồn, huống hồ con cái gì cũng không có để dành được. Mỗi khi đêm đến, con trắng đêm khó ngủ, tựa như là sống trong địa ngục vậy. Phật Tổ ơi, cuộc sống thực sự không dễ dàng, Ngài vì sao hết lần này tới lần khác còn muốn tra tấn con?”

Phật Tổ nói: “Ngươi xem, vì bản thân kiếm tiền mà đi lừa gạt người khác, không phải thông qua con đường sinh tồn chính đáng. Ta vốn nhân từ, quyết sẽ không đẩy người tốt vào tuyệt cảnh. Tâm linh của ngươi mọc đầy cỏ độc, cần phải có một loại thuốc, mới có thể loại trừ”.

Ngươi xem, vì bản thân kiếm tiền mà đi lừa gạt người khác, không phải thông qua con đường sinh tồn chính đáng. Ta vốn nhân từ, quyết sẽ không đẩy người tốt vào tuyệt cảnh."

Ngươi xem, vì bản thân kiếm tiền mà đi lừa gạt người khác, không phải thông qua con đường sinh tồn chính đáng. Ta vốn nhân từ, quyết sẽ không đẩy người tốt vào tuyệt cảnh.” (Pixabay)

Người kia liền vội hỏi: “Đó là thuốc gì vậy? Cầu xin Ngài nói cho con tên thuốc, con lập tức mua để uống!”

Phật Tổ nói: “Tên thuốc ấy là ‘Đạo Đức’. Đạo đức là vạn nghiệm linh dược, có thể chống bách bệnh”.

Sống ở đời, quý hai chữ “chính trực”

Để khảo nghiệm tuệ căn của đông đảo tăng lữ trong chùa, cao tăng Tuệ Năng đã cho xây dựng một bức tượng Phật Pháp uy nghiêm và trang trọng trên đỉnh núi Phi Lai Phong, và truyền lời rằng: “Các đệ tử trong chùa, ai có thể quang minh chính đại chạm đến tuệ nhãn của tổ sư, thì người đó sẽ có thể kế thừa y bát”.

Đám tăng lữ nghe xong, liền âm thầm nhao nhao trao đổi to nhỏ với nhau: Trụ trì trưởng lão sở dĩ muốn xây dựng Đạt Ma Kim Thân, là vì muốn chuẩn bị cho tương lai, ai có thể chạm đến tuệ nhãn tổ sư, người đó sẽ nối nghiệp trụ trì trong chùa; Người ta cũng nói rằng con đường lên đỉnh núi gập ghềnh khó đi, thậm chí có không ít cao tăng đã viên tịch trên đường lên đỉnh núi! Có thể thấy, đường lên đỉnh núi là vô cùng gian nguy.

Người ta cũng nói rằng con đường lên đỉnh núi gập ghềnh khó đi, thậm chí có không ít cao tăng đã viên tịch trên đường lên đỉnh núi!

Người ta cũng nói rằng con đường lên đỉnh núi gập ghềnh khó đi, thậm chí có không ít cao tăng đã viên tịch trên đường lên đỉnh núi! (Needpix)

Trong chùa có tăng nhân, sớm đã thăm dò con đường tắt đi lên đỉnh núi, đi theo đường tắt này, lộ trình có thể rút ngắn một nửa, thời gian lên đến đỉnh núi sẽ cực kì sớm. Còn có tăng nhân thì đi từng đoàn chậm rãi từ con đường bằng phẳng phía sau núi, lộ trình tuy dài, nhưng nhẹ nhàng, không có chướng ngại.

Chỉ có một vị tăng nhân tên gọi Tâm Thiền, quyết định leo lên đỉnh núi bằng con đường chính diện phía trước. Ở phía trước ngọn núi Phi Lai Phong, thế núi dốc đứng, đường núi uốn lượn quanh co, bụi gai mọc nhiều không kể xiết. Tăng nhân Tâm Thiền, từng bước một gian nan trèo lên, vượt mọi chông gai, đã chảy không ít mồ hôi và không ít máu.

Lên đến đỉnh núi, Tâm Thiền phát hiện các sư huynh đệ trong chùa đã sớm đứng trước tượng Phật Đạt Ma Kim Thân, chăm chú nhìn Tâm Thiền khoan thai tới muộn.

Tăng nhân Tâm Thiền cũng không vì thế mà cảm thấy xấu hổ, chậm rãi leo lên Phật tượng, chạm đến tuệ nhãn.

Tăng nhân Tâm Thiền cũng không vì thế mà cảm thấy xấu hổ, chậm rãi leo lên Phật tượng, chạm đến tuệ nhãn.

Tăng nhân Tâm Thiền cũng không vì thế mà cảm thấy xấu hổ, chậm rãi leo lên Phật tượng, chạm đến tuệ nhãn. (Pixabay)

Lúc này, cao tăng Tuệ Năng đưa ra tuyên bố rằng, Tâm Thiền có tuệ căn, có thể kế thừa y bát, cũng quyết định đem vị trí trụ trì trong tương lai truyền lại cho cho Tâm Thiền.

Chúng tăng nghe xong, cảm thấy rất kinh ngạc, có tăng chúng phàn nàn nói: “Tâm Thiền tới trễ nhất, phương pháp nguy hiểm nhất, lại không có chút linh tính nào cả. Vị trí trụ trì sao có thể để y ngồi được?”

Tuy nhiên, cao tăng Tuệ Năng nói: “Người sống một đời tu hành, quý ở hai chữ ‘chính trực’. Nói chính trực, nghĩ chính trực, đi cũng chính trực. Mọi người đều đi đường tắt, chỉ có Tâm Thiền, từ chính diện từng bước một mà leo lên; Mọi người đều đi đường lớn, chỉ có Tâm Thiền từ trong bụi rậm mà leo lên, chảy không biết bao mồ hôi và máu mà đến được đây. Anh ấy đi con đường chính Phật, còn các ngươi thì không. Tại sao ta có thể đem chùa chiền giao cho một người có những hành vi bất chính? Hãy nhớ lấy: Phải đi con đường chính đạo!”

"Mọi người đều đi đường lớn, chỉ có Tâm Thiền từ trong bụi rậm mà leo lên, chảy không biết bao mồ hôi và máu mà đến được đây. Anh ấy đi con đường chính Phật, còn các ngươi thì không."

“Mọi người đều đi đường lớn, chỉ có Tâm Thiền từ trong bụi rậm mà leo lên, chảy không biết bao mồ hôi và máu mà đến được đây. Anh ấy đi con đường chính Phật, còn các ngươi thì không.” (Miền công cộng)

Nghe xong, đám tăng lữ chỉ biết cúi đầu im lặng không nói được lời nào.

Trong cuộc sống cũng như vậy, cho dù làm bất kể chuyện gì, cũng cần phải đặt chân xuống đất, và thận trọng bước đi từng bước một. Đừng vội vì thành công nhanh chóng trước mắt, cũng không cần đầu cơ trục lợi, càng tuyệt đối không dùng thủ đoạn; Nếu không bạn sẽ lạc lối.

Và giống như lời căn dặn của vị cao tăng: “Nhớ lấy: Hãy đi con đường chính đạo!”

Theo NTDVN