Hoa Kỳ, một quốc gia đứng đầu trên thế giới về nhiều lĩnh vực, đã từng thừa nhận những sự kiện lạ kỳ dị mà khoa học không thể giải thích nổi. Khi đó, vụ việc hồn ma báo mộng ở thị trấn Greenbrier đã gây chấn động cả nước Mỹ và thu hút sự chú ý của người dân.

Trên thế giới có rất nhiều bí ẩn chưa được giải đáp, và một số việc không thể giải thích rõ ràng bằng thuật ngữ khoa học, người ta gọi đó là chuyện lạ kỳ dị, hay hiện tượng siêu tự nhiên. Nhưng những điều này thường được mọi người truyền miệng và hầu như không được chính quyền chính thức công nhận. Tuy nhiên, cũng có những chính phủ tin vào sự tồn tại của quỷ Thần, chẳng hạn như chính phủ Thái Lan và nhiều người ở Thái Lan “nuôi tiểu quỷ”. Ngoài ra, nước Mỹ đứng đầu trên thế giới về nhiều lĩnh vực cũng đã từng thừa nhận những sự kiện lạ kỳ dị. Khi đó, vụ việc hồn ma báo mộng ở thị trấn Greenbrier đã gây chấn động cả nước Mỹ và thu hút sự chú ý của người dân. Thực tế, nhiều quốc gia trên thế giới đã từng xảy ra những sự kiện siêu nhiên.

鬼魂托梦

Hồn ma báo mộng (sơ đồ: Pixabay)

Trong vụ việc “ma báo mộng” diễn ra ở thị trấn Greenbrier, nước Mỹ, mặc dù “báo mộng” chỉ là lời nói một phía của mẹ người đã mất, nhưng cuối cùng nó đã thuyết phục được mọi người rằng đó là sự thật, và hung thủ cũng bị đưa ra công lý. Cô Elva Zona Heaster sinh năm 1873 tại thị trấn Greenbrier của Mỹ. Giai đoạn đầu cuộc đời cô, dường như không có nhiều ghi chép, người ta chỉ nhớ rằng cô là một người phụ nữ táo bạo và xuất sắc. Năm 1895 khi chưa kết hôn cô đã sinh con ngoài giá thú, không ai biết cha đứa trẻ là ai. Sau đó, người dân trong thị trấn nói rằng cuộc đời của Zona coi như đã hết.

Năm 1896, một người đàn ông vô gia cư, Erasmus Stribbling Trout Shue xuất hiện tại thị trấn, anh ta cao to, đẹp trai và có một quá khứ bí ẩn. Anh ta nói rằng mình muốn chuyển đến thị trấn Greenbrier để có một khởi đầu mới. Hành vi, và cách cư xử của anh ta ngang ngược nhưng lịch sự, người dân thị trấn, đặc biệt là phái nữ nhanh chóng chấp nhận anh ta. Anh ta có được một công việc thợ rèn ở thị trấn. Chẳng bao lâu sau, giống như hai nam châm có cực trái dấu bị hút vào nhau, Zona và Erasmus đã gặp nhau.

Hai người nhanh chóng yêu nhau, và mặc dù mẹ của Zona là bà Marie cực lực phản đối (bà rất ghét Erasmus), đôi trẻ vẫn tiến đến hôn nhân. Ban đầu, cuộc sống hôn nhân của họ là rất yên bình. Erasmus không để ý tới quá khứ và đứa con riêng của Zona, và Zona không quan tâm nhiều về quá khứ cũng như công việc của Erasmus. Tuy nhiên, những ngày hạnh phúc chẳng được bao lâu thì vào tháng 2 năm 1897, tức là 3 tháng sau khi kết hôn, thi thể của Zona đã được phát hiện. Vào chiều ngày 23, Erasmus nhờ lũ trẻ hàng xóm tìm vợ anh để hỏi cô ấy có cần thứ gì ở chợ để mua về không. Đứa trẻ hàng xóm rất ngoan ngoãn, bước vào cửa căn nhà 2 tầng của Erasmus và gọi to Zona, nhưng thoáng nhìn đã thấy Zona bất động nằm dưới chân cầu thang.

Đứa trẻ ngẩn ra, Zona nằm thẳng, hai chân khép vào nhau, một tay đặt bên cạnh, tay kia đặt ngang trước ngực, đầu gục xuống một bên. Lúc đầu, đứa trẻ nghĩ Zona đang ngủ, nó đến gần cô và nói nhỏ “Bà Erasmus?”, nhưng cô không đáp lại. Đứa trẻ bắt đầu hốt hoảng, nó quay đầu bỏ chạy đi tìm mẹ, kể lại cảnh tượng kỳ lạ mà nó đã nhìn thấy. Người hàng xóm là một phụ nữ rất sắc sảo và nhanh chóng nhận ra có gì đó không đúng, không chỉ nhanh chóng gọi bác sĩ và Erasmus, bà còn cử người đi tìm người khám nghiệm thi thể duy nhất trong thị trấn lúc bấy giờ là George Knapp, như thể bà có dự đoán trước nào đó. Do nhà có việc phải giải quyết nên ông George Knapp đến nhà Erasmus muộn một tiếng.

Nhưng khi đến nơi, Erasmus đã đích thân bế xác vợ vào phòng ngủ trên tầng 2. Sau khi rửa dọn và thu gọn, anh ta đặt vợ nằm ngay ngắn lên giường. Anh ta khoác lên thi thể một chiếc váy cao cổ vốn chuẩn bị cho việc chôn cất, và phủ lên người cô một tấm lụa trắng. Trong suốt quá trình, Erasmus khóc như mưa. Knapp kiểm tra bộ phận đầu và cổ của thi thể Zona, nhưng Erasmus đứng bên cạnh có biểu hiện vô cùng bất mãn. Khi Knapp cố gắng đến gần hơn, phản ứng của Erasmus rất cực đoan và bạo lực. Không muốn kích động Erasmus, cuối cùng Knapp chỉ kiểm tra cơ thể rất ngắn gọn, và ngoài việc nhận ra những vết bầm tím trên cổ, Knapp không phát hiện điểm gì bất thường. Ban đầu, nguyên nhân cái chết của Zona được liệt vào là “ngất xỉu”.

Nhưng trước khi Zona chết vài tuần, Knapp đang giúp cô điều trị một số “vấn đề phụ nữ” và cuối cùng nguyên nhân cái chết được chuyển thành “biến chứng mang thai”. Ngay sau đó, thi thể của Zona được đưa về quê nhà để an táng, nhưng chồng cô, Erasmus, cư xử rất kỳ lạ: anh ta rất quan tâm đến tình trạng thi thể, không chỉ luôn ở bên quan tài mà còn liên tục đi qua đi lại sờ đầu và cổ của xác vợ. Anh ta không cho phép bất cứ ai đến gần quan tài, đặc biệt là khi anh ta đặt một chiếc gối và một tấm ga trải giường cuộn lại ở hai bên đầu của xác chết, anh ta nói rằng điều này là vì anh ta muốn vợ mình “ngủ thoải mái hơn”. Ngoài mặc váy cao cổ và mạng che mặt, anh ta còn quấn một chiếc khăn quanh cổ xác chết. Những đồ mặc này không phù hợp với quy tắc mai táng thông thường, nhưng Erasmus khẳng định rằng đây là chiếc khăn yêu thích nhất của vợ, anh ta còn vừa khóc vừa giải thích rằng cô ấy muốn mang nó theo.

Khi mọi người bắt đầu đưa thi thể đến nghĩa trang, nhiều người nhận thấy đầu của Zona dường như bị lỏng ra có phần bất thường. Trước khi chôn cất, bà Marie đã bí mật rút tấm ga trải giường bên cạnh đầu con gái ra, rồi sau đó tìm cách trả lại cho Erasmus, nhưng anh ta từ chối. Bà nhận thấy trên ga trải giường hình như có mùi lạ, khi giặt khăn trải giường thì nước trong xô chuyển sang màu đỏ, dù có giặt thế nào thì màu đỏ trên ga trải giường cũng không thể tẩy sạch được. Bà Marie nghĩ rằng đây hẳn là Zona đang cố nói với bà rằng cô đã bị sát hại. Nếu Zona có thể nói cho bà biết những gì đã xảy ra thì tốt, vì vậy bà Marie bắt đầu cầu nguyện hàng đêm, kêu gọi con gái trở lại nhân gian để vạch trần sự thật. Và cứ thế 4 tuần trôi qua.

Một đêm nọ, Zona trở về trong giấc mộng, cô nói với mẹ rằng Erasmus thực sự là một người đàn ông tàn nhẫn, hắn thường xuyên đánh đập cô. Đêm trước cái ngày định mệnh đó, vì bữa tối cô không làm thịt nướng, anh ta đã bẻ cổ cô trong sự tức giận và bạo lực tột độ. Trong khi hồn ma của Zona nói, cô vừa chuyển động đầu lâu cho tới khi mặt của cô chuyển về phía sau lưng của mình. Giấc mơ này kéo dài 4 ngày. Khi bóng ma xuất hiện, nó từ từ xuất hiện dưới hình dạng người kèm theo ánh sáng trắng, và nhiệt độ trong phòng dần dần hạ xuống. Vào đêm cuối cùng, hồn ma của Zona đã bị ánh sáng trắng nuốt chửng, nhưng đôi mắt của cô vẫn buồn bã nhìn vào mẹ mình. Vào ngày thứ năm, bà Marie đã hành động, bà chạy đến văn phòng kiểm sát trưởng và dành cả một buổi chiều để thuyết phục ông mở lại vụ án.

Không biết liệu công tố viên có tin câu chuyện của bà Marie hay không, nhưng trước sự kiên trì của bà, vụ án đã được mở lại. Những người hàng xóm bắt đầu bàn tán về hành vi kỳ lạ của Erasmus tại đám tang, và người khám tử thi Knapp thừa nhận rằng việc kiểm tra của ông chưa hoàn thiện. Vài ngày sau, quan tài của Zona được mở ra để khám nghiệm tử thi, bất chấp sự phản đối kịch liệt của Erasmus. Knapp và hai nhân viên khám nghiệm khác đã tiến hành kiểm tra chi tiết thi thể. Điều khiến mọi người ngạc nhiên là câu chuyện của bà Marie là chính xác! Đây là cách một tờ báo địa phương, Pocahontas Times, mô tả kết quả khám nghiệm: Trên cổ có những vết ngón tay rõ ràng cho thấy cô đã bị bóp vào cổ, đốt sống cổ thứ nhất và thứ hai bị đứt rời, dây chằng bị xé rách, khí quản bị bóp hõm vào. Rõ ràng, Zona bị mưu sát.

报纸上的标题翻译为:“鬼魂破案”

Tít trên báo dịch là “Hồn ma phá án” (Ảnh Internet)

Mặc dù biểu hiện của Erasmus rất kỳ lạ, không có bằng chứng nào chứng minh điều đó, và kiểm sát viên địa phương bắt đầu điều tra quá khứ bí ẩn của Erasmus. Hóa ra, anh ta đã kết hôn hai lần: lần đầu tiên anh ta bị bỏ tù vì tội ăn trộm ngựa, và hai người ly hôn. Người vợ đầu tiên của Erasmus khai với cảnh sát rằng anh ta là một người đàn ông rất bạo lực và thường tìm mọi cớ để đánh đập cô. Anh ta kết hôn lần thứ 2 chỉ 8 tháng sau và cái chết bí ẩn của người vợ thứ hai đã kết thúc cuộc hôn nhân ngắn ngủi của họ. Trong hai cuộc hôn nhân này, Erasmus từng khoe trong tù rằng anh phải kết hôn 7 lần trong đời. Mặc dù quá khứ của Erasmus không phải là bằng chứng rõ ràng, nhưng kiểm sát viên đã quyết định truy tố Erasmus về tội giết người.

Ban đầu, kiểm sát cố gắng tránh đề cập đến câu chuyện ma của bà Marie – mẹ Zona? Nhưng đúng như ông lo lắng, các luật sư của Erasmus đã thực sự nắm bắt được điểm này và làm ầm ĩ lên, điên cuồng thẩm vấn tính xác thực của những giấc mơ về hồn ma của bà Marie, cố gắng làm cho các thẩm phán và bồi thẩm đoàn nhận thức được sự lố bịch của những “bằng chứng” này. Tuy nhiên, kế hoạch này lại mang đến một kết quả hoàn toàn trái ngược: bà Marie không bao giờ chùn bước trước những câu hỏi thẩm vấn sắc bén. Bà đã mô tả chi tiết đáng kinh ngạc và cùng niềm tin vững chắc của mình, bà đã khiến toàn bộ tòa án hoàn toàn tin vào câu chuyện của mình. Chỉ sau một giờ 10 phút tranh luận, tòa đã phán quyết Erasmus phạm tội giết người và bị kết án tù chung thân. Ba năm sau, trong nhà tù Erasmus ‘bị bạo bệnh mà chết’.

Kể từ đó, hồn ma Zona không bao giờ xuất hiện, bà Marie sống cho đến năm 1916, và chưa bao giờ thay đổi trải nghiệm này của bà về “con gái hoàn hồn báo mộng”. Đây cũng là chuyện lạ kỳ dị mà chính phủ Mỹ ngầm thừa nhận, người ta đã dựng lại bia mộ cho Zona và đặt một tấm biển gần ngôi nhà nơi cô ở để giới thiệu sự việc. Vụ việc siêu nhiên xảy ra ở thị trấn Greenbrier, nước Mỹ mà “hồn ma báo mộng” phá án, vẫn được lưu truyền cho đến ngày nay.

Minh An

THEO NTDVN