Một người ăn xin ở Đài Loan đã thay đổi cuộc đời thông qua nỗ lực không ngừng, trở thành một trong 10 thanh niên xuất sắc hàng đầu Đài Loan năm 1999, đây chính là câu chuyện minh chứng cho câu nói “Anh hùng không sợ xuất thân thấp hèn”.

Có một triết lý rằng nơi khắc nghiệt nhất cũng là nơi rèn giũa người ta trở nên kiên cường nhất “Ta không được chọn nơi mình sinh ra nhưng ta được chọn cách mình sẽ sống”. 

Dưới đây là câu chuyện về một người đàn ông Đài Loan đã “vượt lên nghịch cảnh” – chứng minh “nghị lực sống” trong hoàn cảnh khốn cùng nhất. Ông đã vươn lên bằng khát vọng sống mãnh liệt, vượt qua những rào cản và “cái khổ tận cùng” mà kiên định chính mình.

Tuyệt cảnh nhân sinh

Người đàn ông này tên gọi là ông Lại Đông Tiến, sinh năm 1959, tại Đông Thế, Đài Trung, Đài Loan. Ông sinh ra trong một gia đình bần hàn. Bố ông bị mù hoàn toàn và là một người ăn xin, còn mẹ ông là người thiểu năng có chỉ số IQ 58.

Gia đình ông có 12 người con, vì là con trai lớn (trên ông còn có chị gái) nên ông gánh vác nhiều trách nhiệm hơn, phải đi xin ăn để nuôi sống gia đình. Trong suốt thời thơ ấu, ông không có nhà ở cố định, thường hay tá túc ở những ngôi miếu bỏ hoang hay nghĩa địa.

Khi còn nhỏ ông thường theo cha đi ăn xin kiếm sống, dù trời mưa to gió lớn, ông cũng chưa từng ngừng nghỉ “công việc”. Bởi ông biết nếu không đến từng nhà để xin ăn, thì người nhà của ông sẽ chết đói.

Nhưng không phải lúc nào ra ngoài xin ăn cũng có người bố thí, có lúc không xin được gì, ông phải uống nước dưới mương và dành đồ ăn với… chó.

Đến tối, muốn tìm chỗ nghỉ lưng cũng không dễ dàng gì, không người nào muốn cho ông nằm dưới mái hiên nhà họ để ngủ cả, ngay cả một chủ nhà tốt tính nhất, bởi người ông luôn hôi thối khiến ruồi nhặng bu đầy, làm khách khứa không dám tới hàng quán của họ.

Chỉ có một nơi không có ai xua đuổi ông, đó chính là nghĩa trang, ông nói: “Chỉ có mình tôi đến đó ngủ nên không có ai đuổi tôi đi”.

Dù hoàn cảnh bần cùng, gian khổ như vậy, người đàn ông này vẫn không gục ngã. Cuộc đời éo le đã thôi thúc ông sống sót và kiên cường hơn.

Ông viết trong cuốn ‘Đứa trẻ ăn xin’ rằng: “Trong cơn mưa, tôi tự nhủ: Ta đến từng nhà từng nhà gõ cửa, có bị mắng hay bị sỉ nhục ta cũng không sợ. Nhà này không được thì ta đến nhà khác, ta nhất định phải mang thức ăn trở về, tất cả những thứ muốn đánh bại ta thì chỉ có thể làm ta kiên cường hơn mà thôi”.

Vươn lên ‘vị trí dẫn đầu’

Khi còn nhỏ ông thường theo cha đi ăn xin kiếm sống, nếu không thì người nhà của ông sẽ chết đói. (Ảnh: Pixabay)

Khi còn nhỏ ông thường theo cha đi ăn xin kiếm sống, nếu không thì người nhà của ông sẽ chết đói. (Ảnh: Pixabay)

Khi ông 10 tuổi, ông và cha đến một ngôi làng để xin ăn, một người đã hỏi ông: “Cậu bạn nhỏ, cậu đã đi học chưa?”

Câu nói này thậm chí nghĩ thì ông cũng chưa từng nghĩ tới. Nhưng cũng chính vì câu nói đó mà ông có cơ hội được đến trường, chị của ông cũng chính vì nguyên nhân này mà bị bán vào… nhà chứa, để lấy tiền đóng học phí cho ông.

Không phụ sự kỳ vọng của chị gái, thành tích học tập của ông luôn nằm trong top những người dẫn đầu, và ông quyết mãi mãi giữ “vị trí đầu tiên”.

Từ khi còn nhỏ, ông đã đạt được hơn 80 giải thưởng khác nhau. Ngoài thành tích học tập tốt, khả năng mỹ thuật và thư pháp của ông cũng thuộc hàng xuất sắc. Về thể thao, đặc biệt là môn điền kinh, ông cũng vô cùng nổi trội, có thể là vì lúc nhỏ ông và các em của mình ngày ngày đều phải chạy trốn cảnh sát ở chợ đêm, hay cố gắng chạy thoát khỏi sự truy đuổi từ bầy chó hoang… mà ông có kinh nghiệm.

Trời không phụ lòng người

Sau khi tốt nghiệp cấp 3, Lại Đông Tiến đầu quân cho Công ty thiết bị phòng cháy chữa cháy Trung-Mỹ. Vào thời điểm đó, tính cả ông chủ và nhân viên thì công ty này chỉ có ba người. Ông đã dốc sức làm việc chăm chỉ, cẩn thận, tỉ mỉ, từ một nhân viên nhỏ bé đã lên đến chức giám đốc sản xuất kiêm giám đốc nhà máy, quản lý hơn 50 nhân viên.

Năm 35 tuổi, ông gặp một cô gái tên là Lệ Hà, nhỏ hơn ông 3 tuổi, xinh đẹp và chăm chỉ. Vì ông xuất thân thấp hèn, gia đình cô gái kiên quyết phản đối họ thành đôi. Nhưng sau 1 năm rưỡi kiên trì, bố mẹ cô gái đã đồng ý để 2 người kết hôn. Họ đã trở thành một cặp vợ chồng hạnh phúc mỹ mãn, có hai đứa con xinh xắn và một cuộc sống tốt đẹp.

Dù trải qua nhiều đắng cay, nhưng ông chưa bao giờ oán trách cha mẹ mình, ông viết: “Báo hiếu cha mẹ phải kịp lúc, biết trân quý hết thảy thời gian hiện có. Cho đến hôm nay, tôi chưa bao giờ ghét họ, và cũng chưa bao giờ phàn nàn về họ”.

Ông từng được bầu chọn là thanh niên kiểu mẫu của thị trấn Ô Nhật, một hình mẫu về lòng hiếu thảo ở huyện Đài Trung, và được bầu là một trong 10 thanh niên xuất sắc hàng đầu của Trung Hoa Dân Quốc năm 1999. Ông nói: “Tôi không muốn làm một kẻ ăn mày, tôi muốn làm người dẫn đầu”.

Thiên Cầm

THEO NTDVN